“敦与导”这段文字出自哪里?

上一句:久分据

“敦与导”出自清代诗人尤侗的诗句: 《满江红 其一 偶览稗史载王文成梦郭景纯极言王导之奸反导阴主之也因为赋此》

下一句:还同计

mǎn jiāng hóng qí yī ǒu lǎn bài shǐ zài wáng wén chéng mèng guō jǐng chún jí yán wáng dǎo zhī jiān fǎn dǎo yīn zhǔ zhī yě yīn wèi fù cǐ
hǎo gè yí wú,
dù jiāng hòu 、 jǐu kūi shén qì。
shúi gèng niàn 、 shén zhōu wèi fù,
jiāng hé dùn yì。
kān xiào yī shēng sū wǔ jié,
céng wú bàn diǎn xīn tíng lèi。
wèn luàn chén 、 zéi zǐ chū chén jiā,
shúi zhī zùi。
wáng yǔ mǎ,
jǐu fēn jù。
dūn yǔ dǎo,
huán tóng jì。
suàn bài zhōng wèi xiāng,
chéng dāng wèi dì。
màn xī bó rén yóu wǒ sǐ,
tài zhēn bá shé sī hé yì。
tàn shúi jiāng 、 zhào dùn shì jūn kàn,
shū qí shì。

尤侗

  尤侗(1618年-1704年)明末清初著名诗人、戏曲家,曾被顺治誉为“真才子”;康熙誉为“老名士”。字展成,一字同人,早年自号三中子,又号悔庵,晚号良斋、西堂老人、鹤栖老人、梅花道人等,苏州府长洲(今江苏省苏州市)人。于康熙十八年(1679)举博学鸿儒,授翰林院检讨,参与修《明史》,分撰列传300余篇、《艺文志》5卷,二十二年告老归家。四十二年康熙南巡,得晋官号为侍讲,享年八十七岁。侗天才富赡,诗多新警之思,杂以谐谑,每一篇出,传诵遍人口,著述颇丰,有《西堂全集》。

Processed in 0.077714 Second , 221 querys.