"水地无人看立鹭" 诗句出自清代诗人易顺鼎《满江红 残臈二十五日江路冲寒,赋此为蛮天雪印》
mǎn jiāng hóng cán là èr shí wǔ rì jiāng lù chōng hán,fù cǐ wèi mán tiān xuě yìn
jūn kàn mán xī,
yě lvè lvè 、 yǒu xiē tú huà。
yìng gāo dī liǎo tīng huā àn,
tú lí máo shè。
yī bái hán shā chūn wèi bì,
bàn huáng qiǎn shù qīu yóu zhě。
zěn zhōng shēng piāo bù guò jiāng lái,
sī fēng guà。
duǎn yáng lǐu,
yú zēng jià。
héng jī zhī,
chuán ér xiá。
zhèng shēn péng zuò yǔ,
xián píng lú jià。
shǔi dì wú rén kàn lì lù,
shān tiān yǒu lù wén sī mǎ。
wèn hé rú sān shí lìu xiāng wān,
jiāng fān xiè。
易顺鼎(1858~1920)清末官员、诗人,寒庐七子之一。字实甫、实父、中硕,号忏绮斋、眉伽,晚号哭庵、一广居士等,龙阳(今湖南汉寿)人,易佩绅之子。光绪元年举人。曾被张之洞聘主两湖书院经史讲席。马关条约签订后,上书请罢和义。曾两去台湾,帮助刘永福抗战。庚子事变时,督江楚转运,此后在广西。云南、广东等地任道台。辛亥革命后去北京,与袁世凯之子袁克文交游,袁世凯称帝后,任印铸局长。帝制失败后,纵情于歌楼妓馆。工诗,讲究属对工巧,用意新颖,与樊增祥并称“樊易”,著有《琴志楼编年诗集》等。