"才不枉、飘零如许" 诗句出自清代诗人易顺鼎《金缕曲 其三 武陵余子澄嵩庆》
《金缕曲 其三 武陵余子澄嵩庆》 拼音标注
jīn lv̌ qū qí sān wǔ líng yú zǐ chéng sōng qìng
nì yuè xié jiē lù。
piē lóu tái 、 dàn huáng mán guò,
yù cōng sī chù。
rèn dì fěn láng xīn shàng zhǎi,
yě bǎ xiāng míng róng zhù。
cái bù wǎng 、 piāo líng rú xǔ。
zùi xiě wū lán nóng zhàn mò,
shì nà cháng 、 chūn mèng zhēn píng jù。
chóu gòu le,
fèng chéng lv̌。
mán jiāng yè huǒ shā dī bù。
wǎn yín náo 、 xiāng kàn yù xiào,
yī yī qíng sù。
kuà dié huā tiān néng jī rì,
yòu huàn lěng fēng hóng wǔ。
yě suàn zuò 、 cái rén jì yù。
wén dào qīng péng huán zài jǐu,
zhèng héng chūi 、 lóng dí xiāng jiāng yǔ。
pī yī lǐng,
lv̀ suō qù。
《金缕曲 其三 武陵余子澄嵩庆》 作者简介
易顺鼎(1858~1920)清末官员、诗人,寒庐七子之一。字实甫、实父、中硕,号忏绮斋、眉伽,晚号哭庵、一广居士等,龙阳(今湖南汉寿)人,易佩绅之子。光绪元年举人。曾被张之洞聘主两湖书院经史讲席。马关条约签订后,上书请罢和义。曾两去台湾,帮助刘永福抗战。庚子事变时,督江楚转运,此后在广西。云南、广东等地任道台。辛亥革命后去北京,与袁世凯之子袁克文交游,袁世凯称帝后,任印铸局长。帝制失败后,纵情于歌楼妓馆。工诗,讲究属对工巧,用意新颖,与樊增祥并称“樊易”,著有《琴志楼编年诗集》等。