"请息交游" 诗句出自清代诗人易顺鼎《无弦琴 本名怨朱弦,王世贞自度曲。因用其体以檃栝归去来辞》
wú xián qín běn míng yuàn zhū xián,wáng shì zhēn zì dù qū。yīn yòng qí tǐ yǐ yǐn guā gūi qù lái cí
zhǐ xié chuān 、 gūi qù lái xī。
xíng yì tú láo,
jì wǎng nán zhūi。
duǎn tǐng qīng yáng,
mí tú wèi yuǎn,
piāo fēng xí xí chūi yī。
zài zhān héng yǔ,
chén xīng xī wēi,
zhì zǐ huān yà chái fēi。
zòng huāng tā sān jìng,
jú yì sōng qíng,
yóu zì yī yī。
shí xiàng dōng gāo shū xiào,
què yǐ nán chuāng jì ào,
yī zùi xīu cí。
kuàng yuán xiǎo huán kān rì shè,
zhēn qù shúi zhī。
wèn huáng huáng yì yù hé zhī。
jiǎo shǒu xiá guān,
niǎo juàn yún chí。
qǐng xī jiāo yóu,
mò wàng qíng huà,
shì yìng yǔ wǒ xiāng yí。
qín shū zú lè,
fù gùi nán qī。
nóng fù yòu gào chūn gūi。
biàn huò chéng yān gě,
huò mìng jīn chē,
fǎng xìu xún xī。
qiě xǐ wù qíng jiē chàng,
gèng gǎn wú shēng yì jǐn,
yǐ zhàng yín shī。
liáo chéng huà 、 lè fū tiān mìng,
yú fù xī yí。
易顺鼎(1858~1920)清末官员、诗人,寒庐七子之一。字实甫、实父、中硕,号忏绮斋、眉伽,晚号哭庵、一广居士等,龙阳(今湖南汉寿)人,易佩绅之子。光绪元年举人。曾被张之洞聘主两湖书院经史讲席。马关条约签订后,上书请罢和义。曾两去台湾,帮助刘永福抗战。庚子事变时,督江楚转运,此后在广西。云南、广东等地任道台。辛亥革命后去北京,与袁世凯之子袁克文交游,袁世凯称帝后,任印铸局长。帝制失败后,纵情于歌楼妓馆。工诗,讲究属对工巧,用意新颖,与樊增祥并称“樊易”,著有《琴志楼编年诗集》等。