"琼筵承湛露" 诗句出自唐代诗人王维《奉和圣制御春明楼临右相园亭赋乐贤诗应制》
fèng hé shèng zhì yù chūn míng lóu lín yòu xiāng yuán tíng fù lè xián shī yìng zhì
fù dào tōng cháng lè,
qīng mén lín shàng lù。
yáo wén fèng chūi xuān,
àn shì lóng yú dù。
qiān líu míng sì mù,
fú jiàn yū sān gù。
xiǎo yuàn jiē hóu jiā,
fēi méng yìng gōng shù。
shāng shān yuán shàng bì,
chǎn shǔi lín duān sù。
yín hàn xià tiān zhāng,
qióng yán chéng zhàn lù。
jiāng fēi fù rén chǒng,
xìn yǐ píng róng gù。
cóng lái jiǎn dì xīn,
jù dé húi tiān bù。
王维(701年-761年,一说699年—761年),字摩诘,汉族,河东蒲州(今山西运城)人,祖籍山西祁县,唐朝诗人,有“诗佛”之称。苏轼评价其:“味摩诘之诗,诗中有画;观摩诘之画,画中有诗。”开元九年(721年)中进士,任太乐丞。王维是盛唐诗人的代表,今存诗400余首,重要诗作有《相思》《山居秋暝》等。王维精通佛学,受禅宗影响很大。佛教有一部《维摩诘经》,是王维名和字的由来。王维诗书画都很有名,多才多艺,音乐也很精通。与孟浩然合称“王孟”。