"清浊有气亦有质" 诗句出自宋代诗人耶律铸《长笛续短笛引》
长笛短笛有指的,清浊有气亦有质。
李谟吹笛动长安,㝢内竞推为弟一。
笛声断绝续者谁,得许云封继其迹。
落梅宛转折柳声,不止飞砂将走石。
石裂云穿天亦惊,哈龙许云封怨笛。
云封烟锁不可开,直至如今吹不得。
有客手把昭华琯,未应旷代无人识。
什袭天然希世珍,尤当祇自私珍惜。
会须奇宝吐奇声,邪秽气随声荡涤。
静寻白雪引流风,拟写幽情聊自适。
遂据胡床弄秋月,萧条万籁沈凝寂。
凡奏一叠十二节,每发一声累九息。
流韵寥亮入太清,袅袅馀音游八极。
但闻天外鸾凤鸣,岂知海底鱼龙泣。
高迁亭化为灰烬,平阳坞久生荆棘。
揄扬天下之至音,非为俗聋惊结习。
伶伦嗟咏愿从事,列和怅然寻屈膝。
武昌老人请易业,洞庭老人还自失。
欲俪清歌妙入神,惜无李白生花笔。
孰知时尚紫云回,屡变新声延化日。
《长笛续短笛引》 拼音标注
cháng dí xù duǎn dí yǐn
cháng dí duǎn dí yǒu zhǐ de,
qīng zhuó yǒu qì yì yǒu zhí。
lǐ mó chūi dí dòng cháng ān,
yǔ nèi jìng tūi wèi dì yī。
dí shēng duàn jué xù zhě shúi,
dé xǔ yún fēng jì qí jī。
luò méi wǎn zhuǎn zhé lǐu shēng,
bù zhǐ fēi shā jiāng zǒu shí。
shí liè yún chuān tiān yì liáng,
hā lóng xǔ yún fēng yuàn dí。
yún fēng yān suǒ bù kě kāi,
zhí zhì rú jīn chūi bù dé。
yǒu kè shǒu bǎ zhāo huá guǎn,
wèi yìng kuàng dài wú rén shì。
shí xí tiān rán xī shì zhēn,
yóu dāng qí zì sī zhēn xī。
hùi xū qí bǎo tǔ qí shēng,
xié hùi qì súi shēng dàng dí。
jìng xún bái xuě yǐn líu fēng,
nǐ xiě yōu qíng liáo zì shì。
sùi jù hú chuáng nòng qīu yuè,
xiāo tiáo wàn lài shěn níng jì。
fán zòu yī dié shí èr jié,
měi fā yī shēng lèi jǐu xī。
líu yùn liáo liàng rù tài qīng,
niǎo niǎo yú yīn yóu bā jí。
dàn wén tiān wài luán fèng míng,
qǐ zhī hǎi dǐ yú lóng qì。
gāo qiān tíng huà wèi hūi jìn,
píng yáng wù jǐu shēng jīng jí。
yú yáng tiān xià zhī zhì yīn,
fēi wèi sú lóng liáng jié xí。
líng lún jiē yǒng yuàn cóng shì,
liè hé chàng rán xún qū xī。
wǔ chāng lǎo rén qǐng yì yè,
dòng tíng lǎo rén huán zì shī。
yù lì qīng gē miào rù shén,
xī wú lǐ bái shēng huā bǐ。
shú zhī shí shàng zǐ yún húi,
lv̌ biàn xīn shēng yán huà rì。