"梦醒还九霄" 诗句出自清代诗人姚燮《月夜纳凉挍叶山人元阶赤堇遗稿用其怀孙明府韵三章题卷后 其三》
yuè yè nà liáng jiào yè shān rén yuán jiē chì jǐn yí gǎo yòng qí huái sūn míng fǔ yùn sān zhāng tí juàn hòu qí sān
zhé mèng yóu rén jiān,
mèng xǐng huán jǐu xiāo。
guāng bì qí shù lín,
sù shì jūn suǒ cháo。
shuāng chéng yún hé shēng,
mèi jūn shēng tiān yáo。
dàn lián wú bù luán,
yù qīng wàng nán áo。
dà lv̌ húi nuǎn yáng,
lìu hé bīng qì xiāo。
sǎ luò fēn tuó huá,
xià shǐ qiān líng zhāo。
jūn shī rì yuè pò,
tiān jìng sēn zhāo zhāo。
qī bù zhē xū wáng,
shù jī tóng bīn liáo。
dào zài jié wú hǔi,
xīn jìn shén yǐ yáo。
jī dǒu húi xī shū,
dú shè cháng gēng gāo。
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。