"至乐天同希" 诗句出自清代诗人姚燮《客小若山顾氏庄杂诗七章遣闷 其四》
《客小若山顾氏庄杂诗七章遣闷 其四》 拼音标注
kè xiǎo ruò shān gù shì zhuāng zá shī qī zhāng qiǎn mèn qí sì
xī yīn nòng yáo yě,
shàng jiàn gū hóng fēi。
piàn yún bù jù gūi,
qí shì yǔ zhī yī。
jié qíng zài cāng cùi,
mù yè wàng qí xī。
zhà yǒu líng rán fēng,
chūi wǒ xīn zhuó yī。
dé jǐu qiě gōng zhuó,
zhì lè tiān tóng xī。
cǎi miáo jū yóu zhàn,
zhǒng shú tián fāng féi。
《客小若山顾氏庄杂诗七章遣闷 其四》 作者简介
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。