"岁寒得静居" 诗句出自清代诗人姚燮《冬夜独酌二章 其二》
《冬夜独酌二章 其二》 拼音标注
dōng yè dú zhuó èr zhāng qí èr
sùi hán dé jìng jū,
gǎn yán wú yù qióng。
dà jiāng duō kè chuán,
shuò xuě jìn chóu fēng。
míng míng lìu hé fēi,
tiān dì wú tíng hóng。
wǒ xiān qún hóng gūi,
tuō gēn ǒu wàng péng。
xié hú zài zhēn zhuó,
shēn wěi hé líu zhōng ?
gé wū shū shēng gū,
néng pì shuāng yān kōng。
shuāng yān wàn lǐ héng,
dǒu shì chūn róng róng。
jìng zhě liáo yǐ qín,
chóu rén zì wén zhōng。
《冬夜独酌二章 其二》 作者简介
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。