"素壁明冻苔" 诗句出自清代诗人姚燮《冬夜独酌二章 其一》
《冬夜独酌二章 其一》 拼音标注
dōng yè dú zhuó èr zhāng qí yī
líu rán gǔ tiān bì,
shēn chūn zài wú bēi。
shēn xīn luò bēi dǐ,
wàn shì wú hé cāi ?
cán dēng fā jìng hūi,
héng miǎn shān cùi kāi。
cǐ cùi shān fēi shān,
sù bì míng dòng tái。
wū léng tí niǎo shēng,
tīng zhī wàng qí āi。
sì yú huà lǐu cóng,
mèng zhāo huáng lí lái。
chí wǒ qīng míng gōng,
wèi shǐ jìu hūn túi。
míng yuè chéng nán xī,
rì zuó yǐ héng méi。
《冬夜独酌二章 其一》 作者简介
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。