"地窍噫之哀" 诗句出自清代诗人姚燮《旱夏纪异诗五章 其三》
《旱夏纪异诗五章 其三》 拼音标注
hàn xià jì yì shī wǔ zhāng qí sān
wū xián bù kě zhí,
cù rán yōu zhōng lái。
bēn yún děng kū xǐu,
lā shǐ chéng wū cūi。
zhù yǐ wàn mù xuān,
dì qiào yī zhī āi。
shé lóng qǐ chéng shì,
wǎng xù tiān méng zāi。
zhuàng shì àn cháng jiàn,
qī xīn dàng wú húi。
mù shè gū qīu fēi,
wèi gǎn dēng wēi tái。
dàn mù sì kuò qīng,
guǎng mǐn qún shēng cāi。
rěn yán mì shì zhōng,
zhěn xí yáng chén hūi。
chī yóu sūi shàn bīng,
xuān huáng zhì fāng hūi。
qiě cāo wěi jù míng,
cǐ bǐ tú huáng néng。
《旱夏纪异诗五章 其三》 作者简介
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。