“尽忍伊人去远”这段文字出自哪里?

上一句:恰是天边、愁影漾春波

“尽忍伊人去远”出自清代诗人姚燮的诗句: 《明月引 横翠楼远兰旧居也自渡江人去门掩春深矣》

下一句:帆去远

míng yuè yǐn héng cùi lóu yuǎn lán jìu jū yě zì dù jiāng rén qù mén yǎn chūn shēn yǐ
shí sān huà gé bì yān shā。
lv̀ yīng gē。
huàn qín é。
mò zháo sī liàng,
bù fēn biàn pāng tuó。
nà xī húi lán fēng lù zhòng,
huā yī jiǎo,
xiǎng míng dāng 、 huán mèng tā。
yǐ lóu màn yín táo shí gē。
nài jiāng cháo,
qiān lǐ hé。
guò jiāng shān yǐng,
fēn míng shì 、 méi yǐng héng é。
qià shì tiān biān 、 chóu yǐng yàng chūn bō。
jǐn rěn yī rén qù yuǎn,
fān qù yuǎn,
lǐu méng méng 、 xié rì duō。

姚燮

  姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

Processed in 0.085451 Second , 221 querys.