“春啼芍药”这段文字出自哪里?

上一句:甚画桥廿四

“春啼芍药”出自清代诗人姚燮的诗句: 《沁园春·红》

下一句:彩楼十二

qìn yuán chūn · hóng
cù cù xīn qíng,
yàn zú dōng xī,
juān tí mù zhāo。
shén huà qiáo niàn sì,
chūn tí sháo yào,
cǎi lóu shí èr,
yè mèng yīng táo。
yùn xìu cháo shēng,
ní yán yù ruǎn,
hān dào nán fú shòu yì xiāo。
tiāo cán shè,
yì qíu rán yǐ fú,
shí zhǒu chūi xiāo。
ruǎn chén shí zhàng huán piāo。
mò mǎn dì 、 dōng fēng jìu yuàn liāo。
kuàng lín xī tí yè,
húi cháng lèi qìn,
gé píng nián dòu,
shā wěi xián yāo。
hū bì míng shuāng,
tóu qióng chú sì,
yè yè néng yān yuè yuè jiāo。
jiào yī yàn,
shuō zhuàng yuán sì jǐu,
zǎi xiāng jiā páo。

姚燮

  姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

Processed in 0.288180 Second , 221 querys.