"漫红儿遗谱" 诗句出自清代诗人姚燮《凤凰台上忆吹箫 秋夜同人集循陔山房听弦索有感》
fèng huáng tái shàng yì chūi xiāo qīu yè tóng rén jí xún gāi shān fáng tīng xián suǒ yǒu gǎn
xiā bó húi gōu,
luó píng niǎo diàn,
qī liáng jǐu xǐng jīn xiāo。
màn hóng ér yí pǔ,
tāo dào xián yāo。
nóng shì piāo líng bái shí,
wén huān yǔ 、 zhuǎn yì chóu liāo。
kāi mén wàng,
lán gān běi dǒu,
shéng yàn tiān yáo。
yáo yáo。
bù zhī jī lǐ,
dàn jiāng shàng shān qīng,
wàn dié héng cháo。
wèn yù rén jīn rì,
nà chù chūi xiāo。
huán kǒng jìu shí tuán shàn,
qīu fēng qǐ 、 yī yáng yíng piāo。
kàn yáng lǐu,
sān shí lìu wān,
sǔn jǐn chūn yāo。
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。