"玉京楼上" 诗句出自清代诗人姚燮《洞仙歌 其六 江远阁深,人别梦在,镜月留夕,帘波荡春,未免凄益,以感安倩玉龙双翠寄向渌西楼上歌也》
dòng xiān gē qí lìu jiāng yuǎn gé shēn,rén bié mèng zài,jìng yuè líu xī,lián bō dàng chūn,wèi miǎn qī yì,yǐ gǎn ān qiàn yù lóng shuāng cùi jì xiàng lù xī lóu shàng gē yě
dōng láo xī yàn,
gòng lí fān chūn zhǎng。
gū zhěn gū dēng shén qíng kuàng。
biàn shí yóu fēng è,
yín pǔ cháo shēn,
zǒng nán gé,
liǎng dì chóu hún lái wǎng。
qīng luán xiān hǎi shì,
qiè qiè tíng tíng,
shì yǐng yuán bīng liào wú yàng。
yī juàn duàn cháng cí,
cùi yān hóng wū,
mò lǎn gè 、 dù juān tóng chàng。
yuē kāi dào 、 qiáng wéi fāng xiāng féng,
xū bù sì dāng shí,
yù jīng lóu shàng。
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。