wū shān yī duàn yún sù zùi chū shuǎng xīn mèng yóu qiè dùi jǐng wēi yín bù zhī yǒu huān yuàn yě
jǐu ní shēn shēn quàn,
xián tīng xù xù dàn。
zhú héng chāi luàn huà lián dān。
fēng lù duò qī hán。
sì qǐ yān míng shǔi,
rú gōu yuè guà shān。
lǐu yīng chū yǔ xiǎo xīng cán。
rén xìu shàng lán gān。
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。