"惹烟芜凉气" 诗句出自清代诗人姚燮《声声慢 为冰蚕阁主写怨》
《声声慢 为冰蚕阁主写怨》 拼音标注
shēng shēng màn wèi bīng cán gé zhǔ xiě yuàn
hú tuò shēng hóng,
jìng méi huàn bì,
nà kān qī bìng féng qīu。
xū pàn rén gūi,
juǎn lián dú yǐ gāo lóu。
tiān biān qù fān wú shù,
sòng lí hóng 、 bù sòng huán ōu。
xié rì wǎn,
rě yān wú liáng qì,
àn xiá qióng gōu。
zùi pà xiāng tāo yè mèng,
yǒu lù tái qióng yǔ,
xù jìn chuāng gōu。
lǐu yǐ diāo líng,
huā huán shuō shén jiāo róu。
sān gèng jiàn zhī liáng jǐn,
yǔ xiāo xiāo 、 fēng gèng sōu sōu。
nán shùi tuǒ,
zhěn dǐ huán 、 luō mèi bàn dōu。
《声声慢 为冰蚕阁主写怨》 作者简介
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。