"怕尘心、与趣相违人" 诗句出自清代诗人姚燮《定风波慢 为儿子皋题春江濯足图,依张蜕岩体。》
dìng fēng bō màn wèi ér zǐ gāo tí chūn jiāng zhuó zú tú,yī zhāng shùi yán tǐ 。
zhàn lóng cōng 、 qū yǔ mián yún,
píng jiāng ruǎn làng lv̀ bò。
qǐ dài héng luán,
fāng píng tiē zhǔ,
diào shí qiān jīn zuò。
yǒng cāng bō,
dí shúi hé。
gé àn yú zhōu liǎng sān gè。
fēng guò。
kàn yáng huā zhùi xuě,
dōu shān xiāng tuǒ。
tuō xián jǐn kě。
pà chén xīn 、 yǔ qù xiāng wéi rén。
yào qīng líu qiān gǔ,
cháng biāo wàn lǐ,
mò fù gān kūn wǒ。
dàng qīng míng,
dí wū wò。
hé chù rén jiān yǒu kǎn kě。
zhī yāo。
fàn cháo ōu jié,
wú jī wú pǒ。
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。