gèng lòu zǐ hóng qīng yán cí gū huā huà cè,wèi rèn zhú jūn tí 。
lù héng jiāng,
xiāng gé shǔi。
lǐng dào jiè gū fēng wèi。
tāi yī shù,
yùn qīu yān。
shí sān féng rùn nián。
□ huā jiǎo。
qīng yán sù。
yūn shàng shā yī liáng lv̀。
shū yǔ guò,
bái lián kāi。
dàn zhāo hú dié lái。
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。