"下无端清泪" 诗句出自清代诗人姚燮《徵招 家养恬孝廉竹雨吟遗稿,为其子敬堂茂才属题,依白石黄钟下徵调。》
zhēng zhāo jiā yǎng tián xiào lián zhú yǔ yín yí gǎo,wèi qí zǐ jìng táng mào cái shǔ tí,yī bái shí huáng zhōng xià zhēng diào 。
shòu lv́ gòng tà yàn tái xuě,
guān xīn shí nián qián shì。
zì hòu gè piāo líng,
miǎo tiān yá hóng zhǐ。
nài hé jūn jìng sǐ。
dàn líu dé 、 jìu jiān yíng sì。
lì mào qīng shān,
xiǎn cháng huáng tǔ,
kě lián rú cǐ。
chuàng yǐ qǐ tiāo dēng,
dī huái dú 、 qīng shēng hé zhī lú chūi。
kǔ wǒ sì gū yuán,
xià wú duān qīng lèi。
mào hóng xīn yǒu zǐ。
gǎn shēn hòu 、 shèng míng zhōng wěi。
dú chū bà,
dàn yuè dāng yán,
zhèng lù huáng líu cùi。
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。