“到红消腕玉”这段文字出自哪里?

上一句:伤心别后漂零况

“到红消腕玉”出自清代诗人姚燮的诗句: 《高阳台 题玉魫楼话旧图》

下一句:绿褪眉钿

gāo yáng tái tí yù shěn lóu huà jìu tú
bīng hòu jiāng shān,
jié yú shēn shì,
gǎn qī xiāng mèng zhòng yuán。
xī xiàng gāo lóu,
qī wú duàn lǐu qī chán。
huā yún jiàn mì chūn rú hǎi,
dé xiāng féng 、 nán shuō wú yuán。
shén yán qián,
diàn dí huān shēng,
biàn jǐn dāng nián。
shāng xīn bié hòu piāo líng kuàng,
dào hóng xiāo wàn yù,
lv̀ tùn méi diàn。
bù yǔ chén chén,
yí shí dī shǒu píng jiān。
zhǐ kàn bàn zhù shān lú shè,
niǎo jīng gōu 、 dū shì chóu yān。
jī yǎn jiān,
luò zhào píng yuán,
míng yuè qīng tiān。

姚燮

  姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

Processed in 0.116467 Second , 221 querys.