“白浮鸠曲城乌谣”这段文字出自哪里?

上一句:黄钟不生太蔟死

“白浮鸠曲城乌谣”出自清代诗人姚燮的诗句: 《金八姑鹤骨箫诗为沈琛其赋》

下一句:我吊孤臣悲孽子

"白浮鸠曲城乌谣" 诗句出自清代诗人姚燮《金八姑鹤骨箫诗为沈琛其赋》

春棠不爇枯猿心湘篁泣黛鹃楼阴
瘦灯如睇夜魂语一丝琼响空烟沈
八姑娟年女贞骨恐隶情仙学顽佛
辘轳为心菡萏洁井底银潢古星月
丽车三月归郎家鸩媒一误随乌鸦
乌鸦岂合俪青凤猰㺄人面来磨牙
密幕流苏堕萤黯角枕千山万山险
纷离匹溢发幽感大石凄凉尾声犯
不歌半路溪轻薄篇又不为枣下纂纂邀人怜
巴姬飉厉韩娥冤拉沙截雪填龙渊
千呜出音万咽入黄河来迟日去急
雷门上键真宰泣乳洞玄阴作崖立
调随指变还郁纡人间哀怨无剩馀
王满为娅潘杨殊既非秦罗敷,而岂梁绿珠?
以剪断发刀割襦,妾也薄命诚区区
堂皇南面县官猾舌磔鸳鸯谳辞辣
既不得重执箕帚为使君之妻,如何甘漆身劙肤衔碣而长没?
灵鳌頵砡摩浩穹,其下为蝄像宅、冰蠵宫
或有额嫔湘女往来倏忽明珰翠羽光熊熊妾也薄命行相从
城闉枯桑吹慄风痴劳騃燕殊西东
画钿飘零罗袜弃阑干天杪伤心红
一握参差万金值非六州铁九子石蓬莱芝根破冢得
昭华火毳与磨拭惟韵铿訇色绀碧脩趾神容梦瑶夕
云螭昔媵琅邪奁祥虹近发东阳缄
血斑寸寸灵魄监鵩母妒铩双飞鹣森尔蛎壁秋霜严
秋霜棱棱砺尔指黄钟不生太蔟死
白浮鸠曲城乌谣我吊孤臣悲孽子
我闻应真五百香台幡湖流金碧交连翻
何当携此渡江去作无遮会招其魂
鼓铙和曲小海翻慧林七宝来妙鬘玉音筛满花山矾

jīn bā gū hè gǔ xiāo shī wèi shěn chēn qí fù
chūn táng bù ruò kū yuán xīn,
xiāng huáng qì dài juān lóu yīn。
shòu dēng rú dì yè hún yǔ,
yī sī qióng xiǎng kōng yān shěn。
bā gū juān nián nv̌ zhēn gǔ,
kǒng lì qíng xiān xué wán fó。
lù lú wèi xīn hàn dàn jié,
jǐng dǐ yín huáng gǔ xīng yuè。
lì chē sān yuè gūi láng jiā,
zhèn méi yī wù súi wū yā。
wū yā qǐ hé lì qīng fèng,
yà yǔ rén miàn lái mó yá。
mì mù líu sū duò yíng àn,
jiǎo zhěn qiān shān wàn shān xiǎn。
fēn lí pǐ yì fā yōu gǎn,
dà shí qī liáng wěi shēng fàn。
bù gē bàn lù xī qīng bó piān,
yòu bù wèi zǎo xià zuǎn zuǎn yāo rén lián。
bā jī liáo lì hán é yuān,
lā shā jié xuě tián lóng yuān。
qiān wū chū yīn wàn yān rù,
huáng hé lái chí rì qù jí。
léi mén shàng jiàn zhēn zǎi qì,
rǔ dòng xuán yīn zuò yá lì。
diào súi zhǐ biàn huán yù yū,
rén jiān āi yuàn wú shèng yú。
wáng mǎn wèi yà pān yáng shū,
jì fēi qín luō fū,
ér qǐ liáng lv̀ zhū ?
yǐ jiǎn duàn fā dāo gē rú,
qiè yě bó mìng chéng qū qū。
táng huáng nán miàn xiàn guān huá,
shé zhé yuān yāng yàn cí là。
jì bù dé zhòng zhí jī zhǒu wèi shǐ jūn zhī qī,
rú hé gān qī shēn lí fū xián jié ér cháng méi ?
líng áo jūn yù mó hào qióng,
qí xià wèi wǎng xiàng zhái 、 bīng xī gōng。
huò yǒu é pín xiāng nv̌ wǎng lái shū hū,
míng dāng cùi yǔ guāng xióng xióng,
qiè yě bó mìng xíng xiāng cóng。
chéng yīn kū sāng chūi lì fēng,
chī láo ái yàn shū xī dōng。
huà diàn piāo líng luō wà qì,
lán gān tiān miǎo shāng xīn hóng。
yī wò cān chà wàn jīn zhí,
fēi lìu zhōu tiě jǐu zǐ shí,
péng lái zhī gēn pò zhǒng dé。
zhāo huá huǒ cùi yǔ mó shì,
wéi yùn kēng hōng sè gàn bì,
xīu zhǐ shén róng mèng yáo xī。
yún chī xī yìng láng xié lián,
xiáng hóng jìn fā dōng yáng jiān。
xiě bān cùn cùn líng pò jiān,
fú mǔ dù shā shuāng fēi jiān,
sēn ěr lì bì qīu shuāng yán。
qīu shuāng léng léng lì ěr zhǐ,
huáng zhōng bù shēng tài cù sǐ。
bái fú jīu qū chéng wū yáo,
wǒ diào gū chén bēi niè zǐ。
wǒ wén yìng zhēn wǔ bǎi xiāng tái fān,
hú líu jīn bì jiāo lián fān。
hé dāng xié cǐ dù jiāng qù,
zuò wú zhē hùi zhāo qí hún。
gǔ náo hé qū xiǎo hǎi fān,
hùi lín qī bǎo lái miào mán,
yù yīn shāi mǎn huā shān fán。

姚燮

  姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。

Processed in 0.093815 Second , 221 querys.