"高鸿腾翼飞" 诗句出自清代诗人姚燮《励志四章示家塾同学诸子 其一》
《励志四章示家塾同学诸子 其一》 拼音标注
lì zhì sì zhāng shì jiā shú tóng xué zhū zǐ qí yī
fǔ rú zài tiān dì,
nián zhuàng bēi xiān chéng。
qíu gǔ yǒu wēi zhì,
kǔ yú jī hán yīng。
shí tián fèi bù zhì,
yǐ duō huāng hùi shēng。
fú shāng huán fú nóng,
hé yǐ chái shù máng ?
huán gù wú dǎng yǒu,
cùi jiá chūn lán yīng。
zhuān rùi wù suǒ yí,
jǐu kě shù qí míng。
fā róng shì zhū shǐ,
wàn wù chóng gōu méng。
gāo hóng téng yì fēi,
cháng tiān fāng kuò qīng。
huáng què zhuó tián lì,
wēi bǎo ān zú zhēng ?
《励志四章示家塾同学诸子 其一》 作者简介
姚燮(1805—1864)晚清文学家、画家。字梅伯,号复庄,又号大梅山民、上湖生、某伯、大某山民、复翁、复道人、野桥、东海生等,浙江镇海(今宁波北仑)人。道光举人,以著作教授终身。治学广涉经史、地理、释道、戏曲、小说。工诗画,尤善人物、梅花。著有《今乐考证》、《大梅山馆集》、《疏影楼词》。