“花柳皆敷荣”这段文字出自哪里?

上一句:晴辉照春夜

“花柳皆敷荣”出自宋代诗人姚勉的诗句: 《赠霆伯侄》

下一句:高秋爽气盛

"花柳皆敷荣" 诗句出自宋代诗人姚勉《赠霆伯侄》

灵源聚英气融作云霞精
霆伯挹其秀胸府怀精晶
诵书过万卷落笔超群英
文章有余力武诗吟性情
短章或大篇点翰长风生
或吐健丽句气象高峥嵘
云涛汹万里出没蛟龙惊
或写閒逸句句法如天成
微泉溜石壁清吹调松声
或句和且婉纯如奏英茎
晴风舞雪絮晓日歌春莺
或句端且严凛凛不可轻
星辰列云汉营垒森甲兵
变化千万状发越无定名
清标镇浮态沈谢隳文成
劲气拟古作甫白焚诗泓
不负飘逸姿孰争前辈衡
学海不汗漫安见酌复盈
文章用无尽盖以天才宏
宏才戏翰墨笔势宜如倾
譬之一轮月皎皎当天明
晴辉照春夜花柳皆敷荣
高秋爽气盛桂影翻凄清
又如百川水滔滔地中行
江湖风雨霁碧色连天平
奔流出三峡谹吼雷霆争
诗歌具众体古人所难并
子诗得神助逸思随纵横
失手堕之地声作金石铿
俊才有如此九万飞鹏程
卑哉沟渎中安可容鱣鲸
子以见吾家人才世登瀛
勉哉复祖业谨勿寒宗盟
某也习箕裘生涯风露檠
家徒四壁立独以道为耕
文章厌卑薾壮志思轩轰
纷纷笑余子藐视如孩婴
诗书自娱悦
终日关柴荆
欣然得子至倒屣来相迎
佳篇出见遗未读颜先頳
迁乔不择木求通乃于盲
视我如土鷃视子如鹪鹏
英风当远避况敢事酬赓
新篘日初熟我姑酌彼觥
晚风入帘幕窗外斜阳晴
红炉坐相对檐马声鏦铮
试将今古诗与子细共评
幽怀味此乐鼓瑟仍吹笙
胡为不留处驾言欲西征
清饮不可再使我摇心旌
努力各自爱共濯江湖缨

zèng tíng bó zhí
líng yuán jù yīng qì,
róng zuò yún xiá jīng。
tíng bó yì qí xìu,
xiōng fǔ huái jīng jīng。
sòng shū guò wàn juàn,
luò bǐ chāo qún yīng。
wén zhāng yǒu yú lì,
wǔ shī yín xìng qíng。
duǎn zhāng huò dà piān,
diǎn hàn cháng fēng shēng。
huò tǔ jiàn lì jù,
qì xiàng gāo zhēng róng。
yún tāo xiōng wàn lǐ,
chū méi jiāo lóng liáng。
huò xiě xián yì jù,
jù fǎ rú tiān chéng。
wēi quán līu shí bì,
qīng chūi diào sōng shēng。
huò jù hé qiě wǎn,
chún rú zòu yīng jīng。
qíng fēng wǔ xuě xù,
xiǎo rì gē chūn yīng。
huò jù duān qiě yán,
lǐn lǐn bù kě qīng。
xīng chén liè yún hàn,
yíng lěi sēn jiǎ bīng。
biàn huà qiān wàn zhuàng,
fā yuè wú dìng míng。
qīng biāo zhèn fú tài,
shěn xiè hūi wén chéng。
jìng qì nǐ gǔ zuò,
fǔ bái fén shī hóng。
bù fù piāo yì zī,
shú zhēng qián bèi héng。
xué hǎi bù hàn màn,
ān jiàn zhuó fù yíng。
wén zhāng yòng wú jǐn,
gài yǐ tiān cái hóng。
hóng cái xì hàn mò,
bǐ shì yí rú qīng。
pì zhī yī lún yuè,
jiǎo jiǎo dāng tiān míng。
qíng hūi zhào chūn yè,
huā lǐu jiē fū róng。
gāo qīu shuǎng qì shèng,
gùi yǐng fān qī qīng。
yòu rú bǎi chuān shǔi,
tāo tāo dì zhōng xíng。
jiāng hú fēng yǔ jì,
bì sè lián tiān píng。
bēn líu chū sān xiá,
hóng hǒu léi tíng zhēng。
shī gē jù zhòng tǐ,
gǔ rén suǒ nán bìng。
zǐ shī dé shén zhù,
yì sī súi zòng héng。
shī shǒu duò zhī dì,
shēng zuò jīn shí kēng。
jùn cái yǒu rú cǐ,
jǐu wàn fēi péng chéng。
bēi zāi gōu dú zhōng,
ān kě róng zhān jīng。
zǐ yǐ jiàn wú jiā,
rén cái shì dēng yíng。
miǎn zāi fù zǔ yè,
jǐn wù hán zōng méng。
mǒu yě xí jī qíu,
shēng yá fēng lù qíng。
jiā tú sì bì lì,
dú yǐ dào wèi gēng。
wén zhāng yàn bēi ěr,
zhuàng zhì sī xuān hōng。
fēn fēn xiào yú zǐ,
miǎo shì rú hái yīng。
shī shū zì yú yuè。
zhōng rì guān chái jīng。
xīn rán dé zǐ zhì,
dǎo xǐ lái xiāng yíng。
jiā piān chū jiàn yí,
wèi dú yán xiān chēng。
qiān qiáo bù zé mù,
qíu tōng nǎi yú máng。
shì wǒ rú tǔ yàn,
shì zǐ rú jiāo péng。
yīng fēng dāng yuǎn bì,
kuàng gǎn shì chóu gēng。
xīn chōu rì chū shú,
wǒ gū zhuó bǐ gōng。
wǎn fēng rù lián mù,
chuāng wài xié yáng qíng。
hóng lú zuò xiāng dùi,
yán mǎ shēng cōng zhēng。
shì jiāng jīn gǔ shī,
yǔ zǐ xì gòng píng。
yōu huái wèi cǐ lè,
gǔ sè réng chūi shēng。
hú wèi bù líu chù,
jià yán yù xī zhēng。
qīng yǐn bù kě zài,
shǐ wǒ yáo xīn jīng。
nǔ lì gè zì ài,
gòng zhuó jiāng hú yīng 。

姚勉

  姚勉(1216~1262),乳名二郎,学名冲,因避讳改名勉,字述之、成一,号蜚卿、飞卿,古天德乡(今江西宜丰县新庄镇)灵源村人。宋嘉定9年(1216)生,初生时,曾被弃之山野雪地,故其成年后自号“雪坡”以志不忘。

Processed in 0.078092 Second , 221 querys.