"蜃阁屹然" 诗句出自清代诗人杨玉衔《沁园春 题唐天如所藏听帆楼扁额,黄宾虹图》
qìn yuán chūn tí táng tiān rú suǒ cáng tīng fān lóu biǎn é,huáng bīn hóng tú
píng diào chāng huá,
hóng lì wān tóu,
shèn gé yì rán。
niàn jī xiān tí guǎn,
yún lái bái hè,
líu bīn xiá jǐng,
tíng jí qīng luán。
dōng bì tú shū,
xī yuán bēi sháo,
qì xiàng zhēng róng shì wàn qiān。
má gū xiào,
xǐ róng huá shì kàn,
cāng hǎi sāng tián。
yún yān。
dù jiǎn yín piān。
zhǐ tiě huà 、 yín gōu sān zì chuán。
bàn zhòng xuān wàn gǎn,
yuán lóng bǎi chǐ,
háo qíng bá dì,
jiàn bǐ chēng chuán。
zuò yǒng shū chéng,
mén yíng sì mǎ,
yóu bàng huái nán dà xiǎo shān。
cáng dān dì,
zhù hè shén hē hù,
wú hàn xiāo qiān。
1869-1943,字懿生,号铁夫、季良、鸾坡,以号行,广东香山人。光绪二十七年(1901)举人,三十年(1904)考取内阁中书。官广西知府。民国间曾任无锡国专词学教授及香港广州大学、国民大学教授。曾从朱祖谋学梦窗,后即以笺释吴文英的《梦窗词》扬名词坛。著有《抱香室词钞》、《梦窗词笺》等。晚年蛰居香港之青山,以著述自娱。