"算游俊" 诗句出自清代诗人杨玉衔《剑器近 和六禾夏日龙湾寓斋雅集,用原韵》
jiàn qì jìn hé lìu hé xià rì lóng wān yù zhāi yǎ jí,yòng yuán yùn
zhà tái rùn。
biàn kè zhǎn 、 shuāng shuāng hén yìn。
bǎng mén shù yīn tiān yūn。
lì qiáng fěn。
suàn yóu jùn。
zǒng shèng què 、 qīng jiāo jié zhěn。
hé líu wài,
huán lí jǐn。
jì tiān jǐn。
súi fēn。
yī shēng fēn shì yǐn。
jiāng cūn shū xiào jù duǎn cháng,
yě wèi ráo shū sǔn。
xióng tán bù xī yǔ liáng rén,
rèn lín shāng dāng gē,
lǎo tāo kuáng gǔ chán wěn。
jú huā péng bìn。
dù fǔ gāo yín,
gòng gǎn nián huá bié yùn。
bù cí bái xuě zhāo qīu yǐn。
1869-1943,字懿生,号铁夫、季良、鸾坡,以号行,广东香山人。光绪二十七年(1901)举人,三十年(1904)考取内阁中书。官广西知府。民国间曾任无锡国专词学教授及香港广州大学、国民大学教授。曾从朱祖谋学梦窗,后即以笺释吴文英的《梦窗词》扬名词坛。著有《抱香室词钞》、《梦窗词笺》等。晚年蛰居香港之青山,以著述自娱。