“上皇敕赐龙色酒”这段文字出自哪里?

上一句:锦驼鸟鸣珠树林

“上皇敕赐龙色酒”出自元代诗人杨维桢的诗句: 《小游仙二十首》

下一句:天乐五云流玉音

"上皇敕赐龙色酒" 诗句出自元代诗人杨维桢《小游仙二十首》

元君赐觐素华台酒饮龙胎五色醅
醉啖蟠桃三百颗手怀遗核大如杯
女郎双双白玉床对博宛在橘中央
青城不取态盈袜闲赌萧家双凤凰
东华尘又起瀛洲十屋今添第几筹?
阿母西来骑白凤
蛾眉相见不胜秋
素华殿上玉垂帘弃家妇来为何嫌
河上剑翁肝胆露电光一道落妖蟾
麻姑今夜过青丘玉醴催斟白玉舟
莫向外人矜指爪酒酣为我擘箜篌
莲叶舟高河汉垂黄姑玉女会佳期
玉清久入衙城洞莫遣成都卖卜知
道人得道轻骨毛飞度弱水能千遭
明朝挟至两浮岛卧看沧洲戏六鳌
青丘书随雷电亡尚作草木虫草荒
问渠甲子不能纪但指绿睛双眼方
天上莨常宫又成文章只数老玄卿
五云阁吏亦谪世牛鬼少年专盛名
别来已及三百秋游遍乾坤第十洲
不识家人今几世明朝骑鹤过山头
日落海门吹凤匏须臾海水沸如炮
船头处女来相唤知是洞庭千岁蛟
青玉参差解管裁琯中吹得凤凰来
嬴家楼头缥缈女底用箫郎筑凤台
卖药相逢千岁公蓬莱曾约祖龙东
空留一两黄金舄不到蓬莱第一宫
曾与毛刘共学丹丹成犹未了情缘
玉皇敕赐西湖水长作西湖月水仙
西湖仙人莲叶舟又见石山移海流
老龙卷水青天去小朵莲花共上游
当时笑我去学仙汝但求金与求田
不知昨夜城头鹤问此无人识墓阡
青旄节卫翠云拼按部东行过赤城
天家令急不敢住折得七花归饭龙
东逾弱水赤流深夜得桃都息羽旌
地底日回天上去金鸡如凤自交鸣
金鹅蕊生瑶水阴锦驼鸟鸣珠树林
上皇敕赐龙色酒天乐五云流玉音

xiǎo yóu xiān èr shí shǒu
yuán jūn sì jǐn sù huá tái,
jǐu yǐn lóng tāi wǔ sè pēi。
zùi dàn pán táo sān bǎi kē,
shǒu huái yí hé dà rú bēi。
nv̌ láng shuāng shuāng bái yù chuáng,
dùi bó wǎn zài jú zhōng yāng。
qīng chéng bù qǔ tài yíng wà,
xián dǔ xiāo jiā shuāng fèng huáng。
dōng huá chén yòu qǐ yíng zhōu,
shí wū jīn tiān dì jī chóu ?
ā mǔ xī lái qí bái fèng,
é méi xiāng jiàn bù shèng qīu。
sù huá diàn shàng yù chúi lián,
qì jiā fù lái wèi hé xián。
hé shàng jiàn wēng gān dǎn lù,
diàn guāng yī dào luò yāo chán。
má gū jīn yè guò qīng qīu,
yù lǐ cūi zhēn bái yù zhōu。
mò xiàng wài rén jīn zhǐ zhuǎ,
jǐu hān wèi wǒ bò kōng hóu。
lián yè zhōu gāo hé hàn chúi,
huáng gū yù nv̌ hùi jiā qī。
yù qīng jǐu rù yá chéng dòng,
mò qiǎn chéng dū mài bǔ zhī。
dào rén dé dào qīng gǔ máo,
fēi dù ruò shǔi néng qiān zāo。
míng zhāo xié zhì liǎng fú dǎo,
wò kàn cāng zhōu xì lìu áo。
qīng qīu shū súi léi diàn wáng,
shàng zuò cǎo mù chóng cǎo huāng。
wèn qú jiǎ zǐ bù néng jì,
dàn zhǐ lv̀ jīng shuāng yǎn fāng。
tiān shàng láng cháng gōng yòu chéng,
wén zhāng zhǐ shù lǎo xuán qīng。
wǔ yún gé lì yì zhé shì,
níu gǔi shǎo nián zhuān shèng míng。
bié lái yǐ jí sān bǎi qīu,
yóu biàn gān kūn dì shí zhōu。
bù shì jiā rén jīn jī shì,
míng zhāo qí hè guò shān tóu。
rì luò hǎi mén chūi fèng páo,
xū yú hǎi shǔi fèi rú pào。
chuán tóu chù nv̌ lái xiāng huàn,
zhī shì dòng tíng qiān sùi jiāo。
qīng yù cān chà jiě guǎn cái,
guǎn zhōng chūi dé fèng huáng lái。
yíng jiā lóu tóu piǎo miǎo nv̌,
dǐ yòng xiāo láng zhú fèng tái。
mài yào xiāng féng qiān sùi gōng,
péng lái céng yuē zǔ lóng dōng。
kōng líu yī liǎng huáng jīn xì,
bù dào péng lái dì yī gōng。
céng yǔ máo líu gòng xué dān,
dān chéng yóu wèi le qíng yuán。
yù huáng chì sì xī hú shǔi,
cháng zuò xī hú yuè shǔi xiān。
xī hú xiān rén lián yè zhōu,
yòu jiàn shí shān yí hǎi líu。
lǎo lóng juàn shǔi qīng tiān qù,
xiǎo duǒ lián huā gòng shàng yóu。
dāng shí xiào wǒ qù xué xiān,
rǔ dàn qíu jīn yǔ qíu tián。
bù zhī zuó yè chéng tóu hè,
wèn cǐ wú rén shì mù qiān。
qīng máo jié wèi cùi yún pīn,
àn bù dōng xíng guò chì chéng。
tiān jiā lìng jí bù gǎn zhù,
zhé dé qī huā gūi fàn lóng。
dōng yú ruò shǔi chì líu shēn,
yè dé táo dū xī yǔ jīng。
dì dǐ rì húi tiān shàng qù,
jīn jī rú fèng zì jiāo míng。
jīn é rǔi shēng yáo shǔi yīn,
jǐn tuó niǎo míng zhū shù lín。
shàng huáng chì sì lóng sè jǐu,
tiān lè wǔ yún líu yù yīn 。

杨维桢

  杨维桢(1296—1370)元末明初著名诗人、文学家、书画家和戏曲家。字廉夫,号铁崖、铁笛道人,又号铁心道人、铁冠道人、铁龙道人、梅花道人等,晚年自号老铁、抱遗老人、东维子,会稽(浙江诸暨)枫桥全堂人。与陆居仁、钱惟善合称为“元末三高士”。杨维祯的诗,最富特色的是他的古乐府诗,既婉丽动人,又雄迈自然,史称“铁崖体”,极为历代文人所推崇。有称其为“一代诗宗”、“标新领异”的,也有誉其“以横绝一世之才,乘其弊而力矫之”的,当代学者杨镰更称其为“元末江南诗坛泰斗”。有《东维子文集》、《铁崖先生古乐府》行世。

Processed in 0.097622 Second , 221 querys.