“五官不受秦皇封”这段文字出自哪里?

上一句:三神尚有刘郎记

“五官不受秦皇封”出自元代诗人杨维桢的诗句: 《太山篇》

下一句:东方有岩名日观

《太山篇》 拼音标注

tài shān piān
wēi hū gāo zāi,
tài shān zhī shān sān wàn bā qiān zhàng xī,
wǔ yuè zhī bó 、 wàn shān zhī zōng。
shàng yǒu yún guān 、 xiá bó 、 míng huáng 、 yù nv̌ 、 jīn tái 、 shí shì gāo zhòng zhòng。
sān shí lìu tiān dì yī dòng,
shì wèi péng xuán tài kōng zhī shàng qióng。
shàng dì sì yǐ jīn qiè zhī yù cè,
sī mìng xià tǔ kāi qún méng。
zì cóng chóng bó zǐ shòu mìng gào jué gōng,
zhì jīn qī shí èr jūn tán wéi líu yí zōng。
hóng shí zhī yún kě yǐ yī zhāo yǔ,
fēng tū qǐ,
huà zuò hǎi dǎo èr shí jīn fú róng。
sān shén shàng yǒu líu láng jì,
wǔ guān bù shòu qín huáng fēng。
dōng fāng yǒu yán míng rì guān,
yáng jiǎo ér shàng qiān wàn pán qū shǐ kūi dà mén xiǎo hù zhī tiān cōng。
huáng hé xī lái rú xiàn zǒu qí xià,
qí zhōu jǐu diǎn yān miè méng。
qín guān jiàn cháng ān,
wú guān jiàn hùi jī,
zhōu guān jiàn luò sōng,
shèng rén dēng zhī tiān xià xiǎo sì dōng gūi méng。
yè wén jù líng dàng tà xī huá fēng,
líu xiě xià rǎn hóng hé hóng。
sōng gāo bù shēng dì wáng zuǒ,
cháng shān shé guài liǎng shǒu ér sān tóng。
tiān shàng jīn wū xià dǎo jǐng,
dà xīng jiàn xiǎo máng jiǎo líu yāo fēng。
tiě dào rén shǒu chí yī cí yī xióng shuāng tiě lóng,
qí lóng tiān guān kòu tiān yǔ,
yè bài rì jià wǔ sè pī xiáng hóng。
tiān fēng dì shàn lǐ shù jué,
zhēng bīng sān dù yáo sōng tóng。
bó lù hóu,
dí liáng gōng,
yú yuān qǔ rì fú sāng dōng。
tài yáng dāng tiān tiān xià bái,
zhào jiàn dì xià jī shī jīn tóu chóng。
jīn tóu chóng,
rú miè měng 。

《太山篇》 作者简介

杨维桢

  杨维桢(1296—1370)元末明初著名诗人、文学家、书画家和戏曲家。字廉夫,号铁崖、铁笛道人,又号铁心道人、铁冠道人、铁龙道人、梅花道人等,晚年自号老铁、抱遗老人、东维子,会稽(浙江诸暨)枫桥全堂人。与陆居仁、钱惟善合称为“元末三高士”。杨维祯的诗,最富特色的是他的古乐府诗,既婉丽动人,又雄迈自然,史称“铁崖体”,极为历代文人所推崇。有称其为“一代诗宗”、“标新领异”的,也有誉其“以横绝一世之才,乘其弊而力矫之”的,当代学者杨镰更称其为“元末江南诗坛泰斗”。有《东维子文集》、《铁崖先生古乐府》行世。

Processed in 0.084352 Second , 221 querys.