“李公子”这段文字出自哪里?

上一句:东鲁为真儒

“李公子”出自元代诗人杨维桢的诗句: 《李公子行》

下一句:凤之雏

lǐ gōng zǐ xíng
lǐ gōng zǐ,
fèng zhī chú,
lóng zhī jū。
miàn rú chì yù pán,
fú rú míng yuè zhū。
shé duān tūn tǔ wǔ sè jǐn,
xiōng zhōng yuán yǒu yè hóu sān wàn yá qiān shū。
nǎng zhí jīn líng nán duān zhī bái jiǎn,
jīn yè huái wú dà fǔ zhī cháng jū。
dōng wéi xiān shēng zài wǔ hú,
xiāng féng yī xiào huáng gōng lú。
wǒ wén gōng zǐ céng dà fù,
xiān huáng kāi jī zuò xíng bù。
mǎ tóu yuē fǎ shí èr zhāng,
yàn dū xīn jiàn shàng shū fǔ。
dān shū tiě quàn méng shān hé,
hè hè xūn míng zhào jīn gǔ。
yòu wén ěr fù sī nóng gōng,
huà cè tún tián pì xī tǔ。
sùi shū bǎi wàn shí tài cāng,
gōng zhù bīng qián kē liàng fǔ。
rǔ jīn nián shǎo máo gǔ qí,
wǔ huā cōng mǎ dāng chūn qí。
yàn wáng fāng mǎi tái shàng jùn,
zhào kè hé tuō náng zhōng zhūi。
gū sū tái xià chūn húi shǒu,
dōng fēng lv̀ biàn guān hé lǐu。
rén shēng lí hé zì yǒu shí,
gèng quàn xī mén yī bēi jǐu。
lǐ gōng zǐ,
ěr qǐ mǎ shàng shā zéi zhī shǔ lóu,
xià mǎ yù zéi zhī lù shū ?
mò fù rǔ zǔ fù,
dōng lǔ wèi zhēn rú 。

杨维桢

  杨维桢(1296—1370)元末明初著名诗人、文学家、书画家和戏曲家。字廉夫,号铁崖、铁笛道人,又号铁心道人、铁冠道人、铁龙道人、梅花道人等,晚年自号老铁、抱遗老人、东维子,会稽(浙江诸暨)枫桥全堂人。与陆居仁、钱惟善合称为“元末三高士”。杨维祯的诗,最富特色的是他的古乐府诗,既婉丽动人,又雄迈自然,史称“铁崖体”,极为历代文人所推崇。有称其为“一代诗宗”、“标新领异”的,也有誉其“以横绝一世之才,乘其弊而力矫之”的,当代学者杨镰更称其为“元末江南诗坛泰斗”。有《东维子文集》、《铁崖先生古乐府》行世。

Processed in 0.151180 Second , 221 querys.