"圣母圣皇天所祐" 诗句出自明代诗人杨士奇《太平圣德诗十章 其二 皇上奉圣母皇太后极天下之养爱敬之至深得欢心此圣人治道之本也为圣孝之诗第二》
tài píng shèng dé shī shí zhāng qí èr huáng shàng fèng shèng mǔ huáng tài hòu jí tiān xià zhī yǎng ài jìng zhī zhì shēn dé huān xīn cǐ shèng rén zhì dào zhī běn yě wèi shèng xiào zhī shī dì èr
jǐu zhòng xiào dé chāo qián gǔ,
rì rì chéng huān zài bǎo cí。
shèng mǔ shèng huáng tiān suǒ yòu,
tài píng zhì lè wàn nián qī。
杨士奇(1366~1444),明代大臣、学者,名寓,字士奇,以字行,号东里,谥文贞,汉族,江西泰和(今江西泰和县澄江镇)人。官至礼部侍郎兼华盖殿大学士,兼兵部尚书,历五朝,在内阁为辅臣四十余年,首辅二十一年。与杨荣、杨溥同辅政,并称“三杨”,因其居地所处,时人称之为“西杨”。“三杨”中,杨士奇以“学行”见长,先后担任《明太宗实录》、《明仁宗实录》、《明宣宗实录》总裁。