“霜降丰钟鸣”这段文字出自哪里?

上一句:奕世垂休声

“霜降丰钟鸣”出自明代诗人杨士奇的诗句: 《黄侍读家赏瑞菊》

下一句:虎啸谷风生

huáng shì dú jiā shǎng rùi jú
shuāng jiàng fēng zhōng míng,
hǔ xiào gǔ fēng shēng。
qì lèi gè yǒu zhào,
hé kuàng shàn suǒ zhēng。
jūn zǐ jì chāng qī,
guān fú qū míng tíng。
zhì qín mǐ sù yè,
wéi gōng bǐng zhōng zhēn。
zhì chéng hùi gǎn fú,
jiā xiáng yù lái yìng。
zhòng hùi cùi hán jié,
zhēn jú càn qián yíng。
tóng yè bèng chēng rúi,
pián fāng chū zǐ jīng。
dòng rú bǐ yì xiáng,
jìng ruò lián lǐ róng。
xī xià yù táng zhōng,
gāo xián jí liáng péng。
wán shǎng yàn zhì lǐ,
ōu yín bō fēn xīn。
shú yún wēi zhí zī,
cóng zhī zhào fāng xīng。
jǐn shǐ yǒng fú yú,
yì shì chúi xīu shēng。

杨士奇

  杨士奇(1366~1444),明代大臣、学者,名寓,字士奇,以字行,号东里,谥文贞,汉族,江西泰和(今江西泰和县澄江镇)人。官至礼部侍郎兼华盖殿大学士,兼兵部尚书,历五朝,在内阁为辅臣四十余年,首辅二十一年。与杨荣、杨溥同辅政,并称“三杨”,因其居地所处,时人称之为“西杨”。“三杨”中,杨士奇以“学行”见长,先后担任《明太宗实录》、《明仁宗实录》、《明宣宗实录》总裁。

Processed in 0.088690 Second , 221 querys.