"手调金鼎" 诗句出自明代诗人杨士奇《水龙吟 寿建安少傅》
《水龙吟 寿建安少傅》 拼音标注
shǔi lóng yín shòu jiàn ān shǎo fù
yī xīng nán jí hūi guāng,
měi nián là jié míng zhāo jiàn。
huáng fēng sì jǐu,
cùi pán xiān fǔ,
huà táng zhāng yàn。
jì jì jiā bīn,
móu mó qí lǎo,
wén zhāng yīng yàn。
xiǎng cóng chū dú bǐng,
wǔ yí zhī xìu,
jīn bǎng dēng gāo xuǎn。
zǎo shì jǐu huá chūn diàn,
cǎi háo hūi 、 wǔ yún téng xuàn。
qū chí hù cóng,
dōng zhēng běi tǎo,
mǎ tí xíng biàn。
shēn shì sān zhāo,
shǒu diào jīn dǐng,
fāng míng chí yuǎn。
yuàn cháng nián zuǒ fǔ,
huáng ēn dì dé,
bǎi liáo guān miǎn。
《水龙吟 寿建安少傅》 作者简介
杨士奇(1366~1444),明代大臣、学者,名寓,字士奇,以字行,号东里,谥文贞,汉族,江西泰和(今江西泰和县澄江镇)人。官至礼部侍郎兼华盖殿大学士,兼兵部尚书,历五朝,在内阁为辅臣四十余年,首辅二十一年。与杨荣、杨溥同辅政,并称“三杨”,因其居地所处,时人称之为“西杨”。“三杨”中,杨士奇以“学行”见长,先后担任《明太宗实录》、《明仁宗实录》、《明宣宗实录》总裁。