“座中碧玉好名倡”这段文字出自哪里?

上一句:铜荷垂烬半阑干

“座中碧玉好名倡”出自明代诗人杨慎的诗句: 《又别拟制一篇》

下一句:清曥曼㫽烂齐光

yòu bié nǐ zhì yī piān
zǐ xiá xī méi bái rì yīn,
lán gāo míng zhú dòng fáng shēn。
é fēi jiǒng xiàng lián tái dù,
yíng jué píng lín gùi zhù chén。
hè lù yàn shuāng liáng zǎo hán,
cùn xīn dǒu jǐu fèng jūn huān。
huǒ qí pán yān quán de lì,
tóng hé chúi jìn bàn lán gān。
zuò zhōng bì yù hǎo míng chàng,
qīng lú màn lù làn qí guāng。
zhú huā jiǎn zuò shuāng hú dié,
là lèi róng chéng liǎng fèng huáng。
biàn miàn zhàng méi sǎo é lv̀,
sāo tóu zhùi bìn xuàn yā huáng。
qǐ jié jiāo chuāng chuāng fú shù,
jīn zā xiāo xiāng xiāng mǎn xù。
xīng fān hàn húi nài ruò hé,
gù yǐng pái huái sòng jūn qù。

杨慎

杨慎(1488~1559)明代文学家,明代三大才子之首。字用修,号升庵,后因流放滇南,故自称博南山人、金马碧鸡老兵。杨廷和之子,汉族,四川新都(今成都市新都区)人,祖籍庐陵。正德六年状元,官翰林院修撰,豫修武宗实录。武宗微行出居庸关,上疏抗谏。世宗继位,任经筵讲官。嘉靖三年,因“大礼议”受廷杖,谪戍终老于云南永昌卫。终明一世记诵之博,著述之富,慎可推为第一。其诗虽不专主盛唐,仍有拟右倾向。贬谪以后,特多感愤。又能文、词及散曲,论古考证之作范围颇广。著作达百余种。后人辑为《升庵集》。

Processed in 0.096754 Second , 221 querys.