《遣怀二首用杜工部韵 其一》 拼音标注
qiǎn huái èr shǒu yòng dù gōng bù yùn qí yī
shù piàn cán zhuān gé shùi chuáng,
diān wēi zhī shì jìu zhōu xíng。
shí yán shùn zhí liǎng tiáo lù,
rì sòng xī wén yī zhù xiāng。
xīn jiàn zì néng wàng kùn jī,
tà xián yóu kě yǒng qīn cháng。
jīn huái huán yǒu xiāo rán chù,
měi xiàng nán fēng gē xīng cháng。
《遣怀二首用杜工部韵 其一》 作者简介
(1493—1549)陕西富平人,字伯珍,一字伯修。二十岁始读书,常边耕边读。同郡韩邦奇录为弟子。嘉靖八年进士。授行人,擢御史。奉使湖广,见饥民割尸肉为食,还言虽周公制作尽复于今,亦无补于饥寒之众。郭勋用事,世宗经年不视朝,日夕建斋醮。而大臣夏言、严嵩以元旦微雪,作颂称贺。爵乃上书极谏,忤帝,下诏狱拷讯几死。历五年获释,抵家甫十日,复逮系狱,又三年始释。卒谥忠介。有《杨忠介集》、《周易辨说》等。