"芙蓉秋水黄金殿" 诗句出自明代诗人杨基《听老京妓宜时秀歌慢曲》
《听老京妓宜时秀歌慢曲》 拼音标注
tīng lǎo jīng jì yí shí xìu gē màn qū
chūn yún yīn yīn wéi xìu wò,
lí huā fēng jǐn luō yī bó。
bái tóu guān jì jìn qián gē,
yī qū cái zhōng lèi xiān luò。
shōu lèi cóng róng shuō xìng míng,
shí sān gē xué guō fāng qīng。
xiān huáng zùi ài fāng qīng chàng,
wǔ fèng lóu qián lè tài píng。
dǐng hú lóng qù hóng zhuāng wěi,
cǐ qū yí gē dào rén ěr。
qián xiàng dōng fēng zuò màn qiāng,
lí yuán bù xìn fāng qīng sǐ。
cóng cǐ jīng huá dú shàn cháng,
shí rén zhēng shì dù wéi niáng。
fú róng qīu shǔi huáng jīn diàn,
sháo yào chūn píng bái yù táng。
fēng chén húi shǒu jiāng nán lǎo,
shuāi bìn rú sī yán sè gǎo。
shēn tàn wú rén tīng cǐ cí,
zòng néng lái tīng zhī yīn shǎo。
shuō bà zhòng gē ěr mò cí,
wǒ fēi tú tīng gèng néng zhī。
zūn qián duō shǎo xīn fān diào,
yī dù xiāng sī yī zhòu méi 。
《听老京妓宜时秀歌慢曲》 作者简介
杨基(1326~1378)元末明初诗人。字孟载,号眉庵。原籍嘉州(今四川乐山),大父仕江左,遂家吴中(今浙江湖州),“吴中四杰”之一。元末,曾入张士诚幕府,为丞相府记室,后辞去。明初为荥阳知县,累官至山西按察使,后被谗夺官,罚服劳役。死于工所。
杨基诗风清俊纤巧,其中五言律诗《岳阳楼》境界开阔,时人称杨基为“五言射雕手”。少时曾著《论鉴》十万余言。又于杨维桢席上赋《铁笛》诗,当时维桢已成名流,对杨基倍加称赏:“吾意诗境荒矣,今当让子一头地。”杨基与高启、张羽、徐贲为诗友,时人称为“吴中四杰”。