“洗我三斗胸中尘”这段文字出自哪里?

上一句:荒村不意得此老

“洗我三斗胸中尘”出自明代诗人杨基的诗句: 《赠许白云》

下一句:我时信口答所问

zèng xǔ bái yún
bái yún lǎo wēng lè qiě pín,
yǎn rú zǐ diàn jiǒng yǒu shén。
má yī zhǐ shàn sà liǎng jī,
tóu dài yī fú dōng pō jīn。
qīng chén kòu hù zǒu guò wǒ,
wèi wǒ jìu shì zhū hóu bīn。
rù mén cháng yī sì xióng biàn,
dòng yǐn sì dài bēi xiān qín。
chū yí ào nì yì háng zāng,
shāo jǐu jiàn jué qíng zhēn chún。
cóng zī xīng zhì měi yī dào,
bù wèn fēng yǔ bìng hūn chén。
jiǎo rú yě lù bù shòu zhí,
qù bù kě wǎn sòng nǎi tián。
wǒ lái dù qū shǎo péng jìu,
yī jìng èr xìng wéi zhū chén。
zū zhēng shùi pò yè jì rì,
wèi xiá yǔ wǒ tán qūn xún。
huāng cūn bù yì dé cǐ lǎo,
xǐ wǒ sān dǒu xiōng zhōng chén。
wǒ shí xìn kǒu dá suǒ wèn,
guài wǒ chū yǔ duō liáng rén。
wēng nián ěr shùn xué bù juàn,
piàn yán yǒu yì shū zhū shēn。
wǒ cán xí lǎn jìng chéng pǐ,
rì yǐng zhào fù jiǎo wèi shēn。
qǐ lái jīn jié bù zì lǐ,
yī fàn qiě bǎo nán hú chún。
zhū shēng yòu ruò xué jǐu fèi,
shù zì fèi wǒ yán zhūn zhūn。
wēng lái xiāng dùi zhé tài xī,
wèi kě guǎn gé hú chén lún。
rén shēng fù gùi děng pào huàn,
dá hé kě xǐ qióng hé pín。
fēn fēn dào lù è sǐ gǔ,
bàn shì tái shěng gōng hóu shēn。
páng gōng wèi wèi wú suǒ yí,
fū fù bái shǒu xiāng yáng mín。
wēng wén wǒ yǔ nǎi dà jué,
hū wǒ gòng zùi huá yáng chūn。
zhèng xū xiá nì dào ōu lù,
hé bì yǐng xiàng tú qí lín。
qín huái yǔ guò qīu shǔi bì,
zhōng yǒu yī chǐ huáng jīn lín。
míng zhāo mǎi yú qī zài zhuó,
wǒ zì duó shí shān zhōng xīn 。

杨基

  杨基(1326~1378)元末明初诗人。字孟载,号眉庵。原籍嘉州(今四川乐山),大父仕江左,遂家吴中(今浙江湖州),“吴中四杰”之一。元末,曾入张士诚幕府,为丞相府记室,后辞去。明初为荥阳知县,累官至山西按察使,后被谗夺官,罚服劳役。死于工所。

  杨基诗风清俊纤巧,其中五言律诗《岳阳楼》境界开阔,时人称杨基为“五言射雕手”。少时曾著《论鉴》十万余言。又于杨维桢席上赋《铁笛》诗,当时维桢已成名流,对杨基倍加称赏:“吾意诗境荒矣,今当让子一头地。”杨基与高启、张羽、徐贲为诗友,时人称为“吴中四杰”。

Processed in 0.099635 Second , 221 querys.