"雪夜清吟蹑郊贺" 诗句出自宋代诗人杨冠卿《御书东坡雪诗石刻》
《御书东坡雪诗石刻》 拼音标注
yù shū dōng pō xuě shī shí kè
cán gèng jiǎo yuè chúi bàn pò,
xī lín cù xí hán wēi cuò。
fēng líu yù jú lǎo pō xiān,
xuě yè qīng yín niè jiāo hè。
líu luò rén jiān gǔ jǐn náng,
dì kǒng tiān dīng xià qǔ jiāng。
gēng gē yú xiá rǎn chén hàn,
kúi bì zhāo húi lóng fèng xiáng。
wǒ gōng jī shǒu bài jiā hùi,
lè yǐ jiān mín yí wàn shì。
juǎn qí nǐ rù cài zhōu chéng,
chuán hū yè shì wú yuán jì 。
《御书东坡雪诗石刻》 作者简介
杨冠卿(1138-?)南宋诗人,字梦锡,江陵(今属湖北)人,举进士,为九江戎司掾,又尝知广州,以事罢。晚寓临安。闭门不出,与姜夔等相倡和。冠卿才华清俊,四六尤流丽浑雅,淳熙十四年(1187),编有《群公词选》三卷(已佚),自序曰:“余漂流困踬,久客诸侯间……时有所撄拂,则取酒独酌,浩歌数阕,怡然自适,似不觉天壤之大,穷通之为殊途也。”著有《客亭类稿》十五卷。《彊村丛书》辑有《客亭乐府》一卷。《四库总目》传于世。