“土风珍缟带”这段文字出自哪里?

上一句:荷舟稳放维

“土风珍缟带”出自宋代诗人严羽的诗句: 《送赵立道赴阙仍试春官即事感兴因成五十韵》

下一句:吴馔熟莼丝

"土风珍缟带" 诗句出自宋代诗人严羽《送赵立道赴阙仍试春官即事感兴因成五十韵》

嗣圣中天日遗氓忆汉时
一王新盛礼万国贺时熙
官爵沾寰宇光明冠本支
穷冬辞老母吉日赴京师
祖席明斜照寒江结暮澌
停杯愁把袂立马语临期
草动春前色梅繁雪后枝
湖山饶逸兴士友时游嬉
菱唱工迷客荷舟稳放维
土风珍缟带吴馔熟莼丝
塔寺开金碧楼台漾淼瀰
云连句践国江动伍员祠
阊阖春朝早觚棱霁景迟
柳迎仙仗软花簇御楼攲
苜蓿来宛马樱桃荐寝帷
周家千岁历汉殿万年卮
驻跸山川远櫜弓岁月移
天俄忧杞国日再仰咸池
弓剑群臣泪园陵故国悲
乾坤开帝统雨露豁宸私
蜂虿何为尔豺狼欲问谁
箭流元帅幕城立叛营旗
国体存矜恤皇猷务远绥
且从鹰一饱自待虎双疲
复说京西乱愁连蜀道危
仓皇分队伍指点护藩篱
狙诈终劳驭游魂不足羁
几年腥战血今日痛疮痍
宗社神灵在邦家德泽遗
会闻淝水捷可复雁门踦
草诏词头切蒲轮礼意卑
贤良多选拔社稷在扶持
举动新群目经纶伫一夔
长沙何遽往郑卜竟堪疑
莫以朝廷时翻令盗窃窥
稍惩鹰隼击庶使凤凰仪
薪胆方无倦舆图正入披
王孙思报国天府待忠词
世道多为忌波流幸勿随
从容陈古昔感慨论边陲
仕进虽云始平生见在兹
青毡今可复彩服更相宜
漂泊微躯老蹉跎困翮垂
黻材元自逸正论竟焉裨
误赏骚人作深惭国士知
叫阍时已晚鸣剑志空驰
郁郁驱流俗悠悠叹乱离
羊裘终隐去渔钓复何之
出处从今隔飞腾不可追
济时须俊杰愿睹中兴期

sòng zhào lì dào fù què réng shì chūn guān jí shì gǎn xīng yīn chéng wǔ shí yùn
sì shèng zhōng tiān rì,
yí máng yì hàn shí。
yī wáng xīn shèng lǐ,
wàn guó hè shí xī。
guān jué zhān huán yǔ,
guāng míng guān běn zhī。
qióng dōng cí lǎo mǔ,
jí rì fù jīng shī。
zǔ xí míng xié zhào,
hán jiāng jié mù sī。
tíng bēi chóu bǎ mèi,
lì mǎ yǔ lín qī。
cǎo dòng chūn qián sè,
méi fán xuě hòu zhī。
hú shān ráo yì xīng,
shì yǒu shí yóu xī。
líng chàng gōng mí kè,
hé zhōu wěn fàng wéi。
tǔ fēng zhēn gǎo dài,
wú zhuàn shú chún sī。
tǎ sì kāi jīn bì,
lóu tái yàng miǎo mí。
yún lián jù jiàn guó,
jiāng dòng wǔ yuán cí。
chāng gé chūn zhāo zǎo,
gū léng jì jǐng chí。
lǐu yíng xiān zhàng ruǎn,
huā cù yù lóu qī。
mù sù lái wǎn mǎ,
yīng táo jiàn qǐn wéi。
zhōu jiā qiān sùi lì,
hàn diàn wàn nián zhī。
zhù bì shān chuān yuǎn,
gāo gōng sùi yuè yí。
tiān é yōu qǐ guó,
rì zài yǎng xián chí。
gōng jiàn qún chén lèi,
yuán líng gù guó bēi。
gān kūn kāi dì tǒng,
yǔ lù huō chén sī。
fēng chài hé wèi ěr,
chái láng yù wèn shúi。
jiàn líu yuán shuài mù,
chéng lì pàn yíng qí。
guó tǐ cún jīn xù,
huáng yóu wù yuǎn sūi。
qiě cóng yīng yī bǎo,
zì dài hǔ shuāng pí。
fù shuō jīng xī luàn,
chóu lián shǔ dào wēi。
cāng huáng fēn dùi wǔ,
zhǐ diǎn hù fán lí。
jū zhà zhōng láo yù,
yóu hún bù zú jī。
jī nián xīng zhàn xiě,
jīn rì tòng chuāng yí。
zōng shè shén líng zài,
bāng jiā dé zé yí。
hùi wén féi shǔi jié,
kě fù yàn mén jǐ。
cǎo zhào cí tóu qiē,
pú lún lǐ yì bēi。
xián liáng duō xuǎn bá,
shè jì zài fú chí。
jǔ dòng xīn qún mù,
jīng lún zhù yī kúi。
cháng shā hé jù wǎng,
zhèng bǔ jìng kān yí。
mò yǐ zhāo tíng shí,
fān lìng dào qiè kūi。
shāo chéng yīng zhǔn jí,
shù shǐ fèng huáng yí。
xīn dǎn fāng wú juàn,
yú tú zhèng rù pī。
wáng sūn sī bào guó,
tiān fǔ dài zhōng cí。
shì dào duō wèi jì,
bō líu xìng wù súi。
cóng róng chén gǔ xī,
gǎn kǎi lùn biān chúi。
shì jìn sūi yún shǐ,
píng shēng jiàn zài zī。
qīng zhān jīn kě fù,
cǎi fú gèng xiāng yí。
piāo bó wēi qū lǎo,
cuō tuó kùn hé chúi。
fú cái yuán zì yì,
zhèng lùn jìng yān bì。
wù shǎng sāo rén zuò,
shēn cán guó shì zhī。
jiào hūn shí yǐ wǎn,
míng jiàn zhì kōng chí。
yù yù qū líu sú,
yōu yōu tàn luàn lí。
yáng qíu zhōng yǐn qù,
yú diào fù hé zhī。
chū chù cóng jīn gé,
fēi téng bù kě zhūi。
jì shí xū jùn jié,
yuàn dǔ zhōng xīng qī。

严羽

  严羽,南宋诗论家、诗人。字丹丘,一字仪卿,自号沧浪逋客,世称严沧浪。邵武莒溪(今福建省邵武市莒溪)人。生卒年不详,据其诗推知主要生活于理宗在位期间,至度宗即位时仍在世。一生未曾出仕,大半隐居在家乡,与同宗严仁、严参齐名,号“三严”;又与严肃、严参等8人,号“九严”。严羽论诗推重汉魏盛唐、号召学古,所著《沧浪诗话》名重于世,被誉为宋、元、明、清四朝诗话第一人。

Processed in 0.079053 Second , 221 querys.