“魏阙心仍结”这段文字出自哪里?

上一句:千里守新条

“魏阙心仍结”出自明代诗人薛瑄的诗句: 《挽徐宪使三十韵》

下一句:鹓行首屡翘

wǎn xú xiàn shǐ sān shí yùn
liáng yuán chūn jì mò,
gòng tàn zhé rén diāo。
zì shì zhōng shén xìu,
yuán yìng jiàng yuè qiáo。
qú shū dāng zǎo sùi,
qióng yì měi tōng xiāo。
yuǎn niàn wéi biān jué,
qián guān fǎ xiàng zhāo。
shù cóng huán nèi qǐ,
xīn xiàng huà qián chāo。
jiǎ zǐ kāi wén yùn,
yín zhèng jiàn dǒu sháo。
bào bān shēn jī wù,
péng yì kuài fú yáo。
hǎi nèi shí míng dà,
guān zhōng jiào zé ráo。
fāng kàn lái guàn què,
xíng fù jiàng xīng yáo。
dì qiē shén xiān fǔ,
rén zhān yù xuě biāo。
xuán yìng péi yù hè,
cháng shì zhùi bān diāo。
qǐ wò shī gān yǐn,
kāi chén yǎng sì yáo。
qì xī wéi yī dé,
chéng xiào měi sān zhāo。
lóng gǔn dēng chén jí,
lí míng lì yuǎn xiāo。
zhōu xuán guān shèng lǐ,
chǒng shù guān qún liáo。
yòu jiàn héng yīng dàng,
yáo zhī gé yǒu miáo。
shuāng tái é bài mìng,
cōng mǎ lv̌ yáng biāo。
lù chū jīng mén xiǎn,
fēng lián jìn shǔi yáo。
qíng fēi yīng zhǔn jí,
xīn yǔ fèng luán yào。
zhèng jiǎn mín wú rǎo,
fēng qīng lì bù jiāo。
liǎng bāng huái jìu dé,
qiān lǐ shǒu xīn tiáo。
wèi què xīn réng jié,
yuān xíng shǒu lv̌ qiáo。
rén qī huáng fā zài,
xiāng yǒu bái yún piāo。
liè jùn chóu kōng jù,
gū hún qù bù zhāo。
yě táng huán cù cù,
tái bǎi zì xiāo xiāo。
dān zhào fēi yún yuǎn,
qīng shān jī yǔ xiāo。
yáng cháng gāo jí yè,
mǎ liè yù jiāo yáo。
kè yì céng yóu sì,
rén lián jìu dù qiáo。
yí xíng chuán fù lǎo,
míng xìng dào yú qiáo。
shì yè gūi liáng shǐ,
fēng bēi è bó gāo。

薛瑄

薛瑄(1389年8月20日—1464年7月19日),字德温,号敬轩。河津(今山西省运城市万荣县里望乡平原村人)人。明代著名思想家、理学家、文学家,河东学派的创始人,世称“薛河东”。薛瑄继曹端之后,在北方开创了“河东之学”,门徒遍及山西、河南、关陇一带,蔚为大宗。其学传至明中期,又形成以吕大钧兄弟为主的“关中之学”,其势“几与阳明中分其感”。清人视薛学为朱学传宗,称之为“明初理学之冠”,“开明代道学之基”。高攀龙认为,有明一代,学脉有二:一是南方的阳明之学,一是北方的薛瑄朱学。。其著作集有《薛文清公全集》四十六卷。

Processed in 0.115939 Second , 221 querys.