“还从绝岭下长坂”这段文字出自哪里?

上一句:春涛汹汹摇春烟

“还从绝岭下长坂”出自明代诗人薛瑄的诗句: 《登州行》

下一句:高城忽起沧溟前

《登州行》 拼音标注

dēng zhōu xíng
cōng mǎ xiǎo cí lái zǐ guó,
běi shàng gāo gāng fǔ liáo jié。
liáo jié wàn lǐ tiān fēng hán,
shān xī èr yuè líng sī jié。
kōng méng jí mù chūn wú biān,
chūn tāo xiōng xiōng yáo chūn yān。
huán cóng jué líng xià cháng bǎn,
gāo chéng hū qǐ cāng míng qián。
cāng míng dǎo jìn hóng lóu yǐng,
tōng qú huō dá chén āi jìng。
yǐ yìng chí jié shì míng shí,
kuàng fù guān fēng dé jiā jìng。
tiān kāi hǎi kuò shuāng tái gāo,
shuāng tái yuǎn sī hé piāo piāo。
jù áo dài shān zhēn làng yǔ,
dà fāng jiàn xiào fēi xū yáo。
gān kūn fǔ yǎng gāo gē qǐ,
yǒu wù wú míng dà mò bǐ。
yíng hǎi máng máng wèi zú kuā,
zhēn shì rén jiān yī hóng shǔi。

《登州行》 作者简介

薛瑄

薛瑄(1389年8月20日—1464年7月19日),字德温,号敬轩。河津(今山西省运城市万荣县里望乡平原村人)人。明代著名思想家、理学家、文学家,河东学派的创始人,世称“薛河东”。薛瑄继曹端之后,在北方开创了“河东之学”,门徒遍及山西、河南、关陇一带,蔚为大宗。其学传至明中期,又形成以吕大钧兄弟为主的“关中之学”,其势“几与阳明中分其感”。清人视薛学为朱学传宗,称之为“明初理学之冠”,“开明代道学之基”。高攀龙认为,有明一代,学脉有二:一是南方的阳明之学,一是北方的薛瑄朱学。。其著作集有《薛文清公全集》四十六卷。

Processed in 0.098595 Second , 221 querys.