"未怪频翻吏部羹" 诗句出自宋代诗人毛滂《仆罢官东归过杭州寓六游堂而楼阁倚空江山在》
pū bà guān dōng gūi guò háng zhōu yù lìu yóu táng ér lóu gé yǐ kōng jiāng shān zài
dào rén sòng kè guò lín jiōng,
xiān shì chuān yún zhǔ zhàng shēng。
nèi yuàn shēn jū wú yī niàn,
dōng táng jǐu kuò shàng yú qíng。
qiě xīn néng shàn jiāng jūn fàn,
wèi guài pín fān lì bù gēng。
xiǎo zhù jiā fēng shū bù è,
yī jiāng míng yuè kàn cháo shēng 。
毛滂(1056——?约1124), 字泽民,衢州江山石门(今浙江衢州)人。北宋词人。生于“天下文宗儒师”世家。父维瞻、伯维藩、叔维甫皆为进士。他自幼酷爱诗文词赋,北宋元丰二年(1079),与西安(今浙江衢州)赵英结为伉俪。毛滂诗词被时人评为“豪放恣肆”,“自成一家”。元祐四年(1089)所作《惜分飞·富阳僧舍代作别语》小词结尾“今夜山深处,断魂分付潮回去”,南宋周辉认为含蓄情醇“语尽而意不尽,意尽而情不尽”。有《东堂集》十卷和《东堂词》一卷传世。