"其傍茁小草" 诗句出自宋代诗人毛滂《琳老所居植竹发笋而草茁其傍作诗见寄为赋一》
lín lǎo suǒ jū zhí zhú fā sǔn ér cǎo zhuó qí bàng zuò shī jiàn jì wèi fù yī
chūn fēng chūi láng gān,
xià cháng cāng lóng sūn。
wèi jiàn fú yún shāo,
yǐ yǐn biān jì gēn。
bāo cáng jiàn xuě zī,
yǐn rěn tái xiǎn hén。
qí bàng zhuó xiǎo cǎo,
tóng chū dōng dì ēn,
ēn shēn cǎo xiān gāo,
bào tuò shū wèi xiān。
sùi hán liǎng hé rú,
yī xiào níng shī hún 。
毛滂(1056——?约1124), 字泽民,衢州江山石门(今浙江衢州)人。北宋词人。生于“天下文宗儒师”世家。父维瞻、伯维藩、叔维甫皆为进士。他自幼酷爱诗文词赋,北宋元丰二年(1079),与西安(今浙江衢州)赵英结为伉俪。毛滂诗词被时人评为“豪放恣肆”,“自成一家”。元祐四年(1089)所作《惜分飞·富阳僧舍代作别语》小词结尾“今夜山深处,断魂分付潮回去”,南宋周辉认为含蓄情醇“语尽而意不尽,意尽而情不尽”。有《东堂集》十卷和《东堂词》一卷传世。