“祗尔奉趋跄”这段文字出自哪里?

上一句:宁论供黼黻

“祗尔奉趋跄”出自明代诗人徐祯卿的诗句: 《于武昌怀献吉五十韵》

下一句:乃遘同心彦

"祗尔奉趋跄" 诗句出自明代诗人徐祯卿《于武昌怀献吉五十韵》

岂是乘桴客栖栖鄂水阳
故人多放斥吾道转凄凉
宠辱今如此沈忧不可忘
隋珠元按剑荆璞自离殃
似尔青云器谁言世网伤
王风纷坠地冥契独升堂
逸拟曹刘驾清联沈谢行
列星分汉署白雪映仙郎
能使尚书重深扬国士光
在公勤夙夜于古准羔羊
侧席遭仁圣求言渴禹汤
靡躬怀骨鲠有疏削豺狼
那信黄金铄萋然贝锦张
孤诚回日月万死出风霜
直道焉辞辱庸夫或笑狂
始知天德广曲纳海流长
贾谊犹投楚邹生故泣梁
如何捐虎口忽已讶云翔
我识从偕计观风美大唐
谬通仙籍末赐对玉墀傍
食粟真为窃河清讵有常
宁论供黼黻祗尔奉趋跄
乃遘同心彦陪游古艺场
夜间堪秉烛日旰尚含香
莫逆谈恒剧从容寝不遑
允求谐比兴端可发宫商
疏越宜宗庙华虫傍衮裳
渊衷深礼乐文化蔚岩廊
岂谓奄徂落还应厌治康
双倾泰陵泪俱断杞人肠
赤子居犹喘苍天意叵量
河山开紫气符瑞转宏纲
渐历舆图远欣瞻帝座昌
声灵扫乌合英德迈龙骧
姬旦匡周室相如侍武皇
俄看霾雾郁半觉老成亡
鳞逆撄须毙乾行断自刚
内林鸱啄吻丹阙彗浮芒
逐客无宁迹穷途不裹粮
厉阶生枳棘芬饵挂鸾凰
西去仍秦苑南归定汴乡
惊飞怜带缴欲往叹迷方
忆向青门别重凋季月芳
几时申契阔繇此卜行藏
太洁为身累虚名与世妨
悲歌空肮脏中路惜彷徨
潜伺亨阳复终焉履善祥
达人聊曲蘖隐士且庚桑
鸿雁纡关塞江流极楚湘
遥知怀逐侣一为奠椒浆

yú wǔ chāng huái xiàn jí wǔ shí yùn
qǐ shì chéng fú kè,
qī qī è shǔi yáng。
gù rén duō fàng chì,
wú dào zhuǎn qī liáng。
chǒng rǔ jīn rú cǐ,
shěn yōu bù kě wàng。
súi zhū yuán àn jiàn,
jīng pú zì lí yāng。
sì ěr qīng yún qì,
shúi yán shì wǎng shāng。
wáng fēng fēn zhùi dì,
míng qì dú shēng táng。
yì nǐ cáo líu jià,
qīng lián shěn xiè xíng。
liè xīng fēn hàn shǔ,
bái xuě yìng xiān láng。
néng shǐ shàng shū zhòng,
shēn yáng guó shì guāng。
zài gōng qín sù yè,
yú gǔ zhǔn gāo yáng。
cè xí zāo rén shèng,
qíu yán kě yǔ tāng。
mǐ gōng huái gǔ gěng,
yǒu shū xuē chái láng。
nà xìn huáng jīn shuò,
qī rán bèi jǐn zhāng。
gū chéng húi rì yuè,
wàn sǐ chū fēng shuāng。
zhí dào yān cí rǔ,
yōng fū huò xiào kuáng。
shǐ zhī tiān dé guǎng,
qū nà hǎi líu cháng。
jiǎ yí yóu tóu chǔ,
zōu shēng gù qì liáng。
rú hé juān hǔ kǒu,
hū yǐ yà yún xiáng。
wǒ shì cóng xié jì,
guān fēng měi dà táng。
mìu tōng xiān jí mò,
sì dùi yù chí bàng。
shí sù zhēn wèi qiè,
hé qīng jù yǒu cháng。
níng lùn gōng fǔ fú,
zhī ěr fèng qū qiāng。
nǎi gòu tóng xīn yàn,
péi yóu gǔ yì cháng。
yè jiān kān bǐng zhú,
rì gàn shàng hán xiāng。
mò nì tán héng jù,
cóng róng qǐn bù huáng。
yǔn qíu xié bǐ xīng,
duān kě fā gōng shāng。
shū yuè yí zōng miào,
huá chóng bàng gǔn cháng。
yuān zhōng shēn lǐ lè,
wén huà wèi yán láng。
qǐ wèi yǎn cú luò,
huán yìng yàn zhì kāng。
shuāng qīng tài líng lèi,
jù duàn qǐ rén cháng。
chì zǐ jū yóu chuǎn,
cāng tiān yì pǒ liàng。
hé shān kāi zǐ qì,
fú rùi zhuǎn hóng gāng。
jiàn lì yú tú yuǎn,
xīn zhān dì zuò chāng。
shēng líng sǎo wū hé,
yīng dé mài lóng xiāng。
jī dàn kuāng zhōu shì,
xiāng rú shì wǔ huáng。
é kàn mái wù yù,
bàn jué lǎo chéng wáng。
lín nì yīng xū bì,
gān xíng duàn zì gāng。
nèi lín zhī zhuó wěn,
dān què hùi fú máng。
zhú kè wú níng jī,
qióng tú bù guǒ liáng。
lì jiē shēng zhī jí,
fēn ěr guà luán huáng。
xī qù réng qín yuàn,
nán gūi dìng biàn xiāng。
liáng fēi lián dài jiǎo,
yù wǎng tàn mí fāng。
yì xiàng qīng mén bié,
zhòng diāo jì yuè fāng。
jī shí shēn qì kuò,
yáo cǐ bǔ xíng cáng。
tài jié wèi shēn lèi,
xū míng yǔ shì fáng。
bēi gē kōng háng zāng,
zhōng lù xī páng huáng。
qián sì hēng yáng fù,
zhōng yān lv̌ shàn xiáng。
dá rén liáo qū niè,
yǐn shì qiě gēng sāng。
hóng yàn yū guān sāi,
jiāng líu jí chǔ xiāng。
yáo zhī huái zhú lv̌,
yī wèi diàn jiāo jiāng。

徐祯卿

  徐祯卿(1479-1511)字昌谷,一字昌国,汉族,吴县(今江苏苏州)人,祖籍常熟梅李镇,后迁居吴县。明代文学家,被人称为“吴中诗冠”,是吴中四才子(亦称江南四大才子)之一。因“文章江左家家玉,烟月扬州树树花”之绝句而为人称誉。

Processed in 0.080143 Second , 221 querys.