dǒng zhòng dá sòng yú zhì xiāng yīn bié hòu shùn fēng bǐ wǎn xíng sān bǎi lǐ chàng rán yǒu huái zuò èr jué fù qí pū zhī yuǎn sòng zhě chí gūi qí èr
jiāng lí dù ruò mǎn tīng zhōu,
sāo guó chūn lái yì kě chóu。
yī rì shùn fēng sān bǎi lǐ,
gù rén hé chù wàng yú zhōu。
许有壬(1286~1364) 元代文学家。字可用,彰(zhang)德汤阴(今属河南)人。延祐二年(1315)进士及第,授同知辽州事。后来官中书左司员外郎时,京城外发生饥荒,他从"民,本也"的思想出发,主张放赈(chen 四声)救济。河南农民军起,他建议备御之策十五件。又任集贤大学士,不久改枢密副使,又拜中书左丞。他看到元朝将士贪掠人口玉帛而无斗志,就主张对起义农民实行招降政策。