"清减益见风标孤" 诗句出自元代诗人许有壬《中书久病得请将归吴閒閒大宗师亦有疾以其象为赠云代彼陪行焚香对之作此以谢》
zhōng shū jǐu bìng dé qǐng jiāng gūi wú xián xián dà zōng shī yì yǒu jí yǐ qí xiàng wèi zèng yún dài bǐ péi xíng fén xiāng dùi zhī zuò cǐ yǐ xiè
xiāo rén běn shì shān zé qú,
shè shì zhèng zuò jī hán qū。
wǔ nián huáng gé shì hé bǔ,
zhǒng zuò lǎo bìng cóng chán qū。
luán jīng gūi lái shí jiá rì,
yào guǒ bù kě lí xū yú。
píng shēng jié kè bàn huán yǔ,
wèi miǎn cāo sè cóng qí yú。
kě rén dǐ shì qī bù lái,
chéng qìng táng shēn shúi gǎn hū。
ěr lái yì fù shī zuò sùi,
qīng jiǎn yì jiàn fēng biāo gū。
dù mén què sǎo nán zhé jiǎn,
qǐ yì hùi rán lái huà tú。
xiāng kàn yī xiào dàn yì dùi,
miào qì wèi xǔ zhī yán
许有壬(1286~1364) 元代文学家。字可用,彰(zhang)德汤阴(今属河南)人。延祐二年(1315)进士及第,授同知辽州事。后来官中书左司员外郎时,京城外发生饥荒,他从"民,本也"的思想出发,主张放赈(chen 四声)救济。河南农民军起,他建议备御之策十五件。又任集贤大学士,不久改枢密副使,又拜中书左丞。他看到元朝将士贪掠人口玉帛而无斗志,就主张对起义农民实行招降政策。