"春还秋月、消磨旧梦" 诗句出自元代诗人许有壬《沁园春 次王仲武为寿韵》
《沁园春 次王仲武为寿韵》 拼音标注
qìn yuán chūn cì wáng zhòng wǔ wèi shòu yùn
bǐ shòu ér kāng,
yàn zì néng míng,
chū huán bù cái。
qiě guāng huá lǎo jìng,
chūn huán qīu yuè 、 xiāo mó jìu mèng,
mù shěng zhāo tái。
yǐ fú xiāng xún,
qióng tōng sù dìng,
xuān miǎn yú rén guǒ tǎng lái。
shén xiān yuǎn 、 yǒu táo huā líu shǔi,
biàn dào tiān tái。
yún lín dū shì qīn zāi。
xìng dēng lǎn yóu néng jué shuò zāi。
dàn xié qín zài jǐu,
shí shí yóu xì,
féng shān jiàn zhú,
chù chù ān pái。
jiàn yì wú gōng,
cūi kē wú zhèng,
làn zùi hé fáng wò kè huái。
chéng píng rì,
kàn yīng cái yòng shì,
duō shǎo tái lái 。
《沁园春 次王仲武为寿韵》 作者简介
许有壬(1286~1364) 元代文学家。字可用,彰(zhang)德汤阴(今属河南)人。延祐二年(1315)进士及第,授同知辽州事。后来官中书左司员外郎时,京城外发生饥荒,他从"民,本也"的思想出发,主张放赈(chen 四声)救济。河南农民军起,他建议备御之策十五件。又任集贤大学士,不久改枢密副使,又拜中书左丞。他看到元朝将士贪掠人口玉帛而无斗志,就主张对起义农民实行招降政策。