"方学圃" 诗句出自元代诗人许有壬《摸鱼儿 次明初为寿韵》
《摸鱼儿 次明初为寿韵》 拼音标注
mō yú ér cì míng chū wèi shòu yùn
suàn qū chí sān shí yú sùi,
zhǐ jiāng guāng jǐng xū dù。
yě yún běn shì wú xīn wù,
bàn dé jī duō lín yǔ。
huán zì xǔ。
liàng mián lì cū cái,
yóu kě sōng yún zhǔ。
tiān fāng jiàn yǔ。
bǎ cūn luò xī shān,
fēng yān zhāo xī,
zháo zài zùi jiā chù。
qīng nián zhì,
wàn yī róng bì dāng níng。
hé cán yǔ kuài wèi wǔ。
gūi lái qiān rèn gāng tóu kàn,
què xiào wèng tiān fēi wǔ。
fāng xué pǔ。
yào zhāi wǒ yuán shū,
xì hé yuān míng jù。
náo náo zùi yǔ。
dào zhǐ chǐ zhòng yáng,
dēng gāo luò mào,
xīu jìng mì luō dù。
《摸鱼儿 次明初为寿韵》 作者简介
许有壬(1286~1364) 元代文学家。字可用,彰(zhang)德汤阴(今属河南)人。延祐二年(1315)进士及第,授同知辽州事。后来官中书左司员外郎时,京城外发生饥荒,他从"民,本也"的思想出发,主张放赈(chen 四声)救济。河南农民军起,他建议备御之策十五件。又任集贤大学士,不久改枢密副使,又拜中书左丞。他看到元朝将士贪掠人口玉帛而无斗志,就主张对起义农民实行招降政策。