"笑白衣苍狗" 诗句出自元代诗人许有壬《沁园春 次班彦功韵》
《沁园春 次班彦功韵》 拼音标注
qìn yuán chūn cì bān yàn gōng yùn
lv̌ shí jīng huá,
shǔ dào tiān nán,
hán dān mèng húi。
xiào bái yī cāng gǒu,
yōu yōu wú dìng,
huáng chén chì rì,
rǎo rǎo hé wèi。
cháng jiá xīu dàn,
yáo qín shí gǔ,
juàn niǎo shúi jiào qiáng qù lái。
héng mén xià,
xìng liáng chén liáng yǒu,
tóng jǐu tóng shī。
gōng míng shǎo zhuàng wèi qī。
nài shēn wài shēng chén zì bù zhī。
suàn rén jiān nán dé,
huán dān dà yào,
shān zhōng jǐn yǒu,
lǎo shù qīng xī。
hùi zhàng yún kōng,
shí tián tái mǎn,
yìng bèi shān líng guài qù chí。
chūn lái yě,
xiàng gù yuán húi shǒu,
gūi qù xīu mí 。
《沁园春 次班彦功韵》 作者简介
许有壬(1286~1364) 元代文学家。字可用,彰(zhang)德汤阴(今属河南)人。延祐二年(1315)进士及第,授同知辽州事。后来官中书左司员外郎时,京城外发生饥荒,他从"民,本也"的思想出发,主张放赈(chen 四声)救济。河南农民军起,他建议备御之策十五件。又任集贤大学士,不久改枢密副使,又拜中书左丞。他看到元朝将士贪掠人口玉帛而无斗志,就主张对起义农民实行招降政策。