"伤心旧时明月" 诗句出自元代诗人许有壬《木兰花慢 秦淮,次汤碧山教授韵》
《木兰花慢 秦淮,次汤碧山教授韵》 拼音标注
mù lán huā màn qín huái,cì tāng bì shān jiào shòu yùn
wèn dōng lái hé chù,
kòng wú yuè,
zhuàng jiāng huái。
ài shí lǐ yíng yū,
shǔi yún tú huà,
gǔ chūi fēng léi。
húi tóu xià lín wú dì,
jǐn zhū lóu tiáo gé yǐ tiān kāi。
jǐu pèi gāo xuán bié pǔ,
xìu lián dī fú cháng wéi。
shū kuáng cháng yǔ shì qíng guāi。
shèng dì què xū lái。
màn huái gǔ cháng gē,
hòu tíng huā luò,
xié rì cháo húi。
shāng xīn jìu shí míng yuè,
zhào qī liáng wáng guó hèn wú yá。
wèi wèn shǔi biān ōu lù,
rén jiān jī mèng tíng huái 。
《木兰花慢 秦淮,次汤碧山教授韵》 作者简介
许有壬(1286~1364) 元代文学家。字可用,彰(zhang)德汤阴(今属河南)人。延祐二年(1315)进士及第,授同知辽州事。后来官中书左司员外郎时,京城外发生饥荒,他从"民,本也"的思想出发,主张放赈(chen 四声)救济。河南农民军起,他建议备御之策十五件。又任集贤大学士,不久改枢密副使,又拜中书左丞。他看到元朝将士贪掠人口玉帛而无斗志,就主张对起义农民实行招降政策。