《太常引 再用旧韵,寄紫清》 拼音标注
tài cháng yǐn zài yòng jìu yùn,jì zǐ qīng
shī chéng chūn cǎo mèng chí táng。
xiāng yì tuō xuán xiāng。
cháng jì yǐn xiān fáng。
xiào yī jǔ 、 céng méng shí shāng。
bǎi nián xíng zhǐ,
jī fān lí hé,
wú lǎo qiě wú xiāng。
liáo yǔ lǐng qún fāng。
jiàn kāi dào 、 jiāng tóu yě táng 。
《太常引 再用旧韵,寄紫清》 作者简介
许有壬(1286~1364) 元代文学家。字可用,彰(zhang)德汤阴(今属河南)人。延祐二年(1315)进士及第,授同知辽州事。后来官中书左司员外郎时,京城外发生饥荒,他从"民,本也"的思想出发,主张放赈(chen 四声)救济。河南农民军起,他建议备御之策十五件。又任集贤大学士,不久改枢密副使,又拜中书左丞。他看到元朝将士贪掠人口玉帛而无斗志,就主张对起义农民实行招降政策。